Thơ 1-2-3 Lê Lệ Thủy: Loài hoa dại tự vươn mình trong giông bão

Em chẳng mong mình nghiêng thành nghiêng nước// Chỉ cần người nghiêng thương nhớ về em/ Em tự mình những bước giữa chông chênh// Loài hoa dại tự vươn mình trong giông bão/ Chẳng mộng ước cao vời lánh xa miền huyên náo/ Trăng khuyết, tròn vẫn dịu dàng để sáng tỏa đêm đen.

Nhà thơ Lê Lệ Thủy ở Kon Tum

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Không khuyến khích biến thể các loại thơ truyền thống: lục bát, song thất lục bát, tứ tuyệt, ngũ ngôn, lục ngôn, thất ngôn… thành Thơ 1-2-3.

 

Chị đôi mươi mà nỗi buồn già phần hai thế kỉ

 

Cơm áo đời thường nên con chữ cũng xa hoa

Xếp bút giữa chừng chị hoài niệm những đêm mơ

 

Nhường em thơ vui niềm vui của chị

Sự hi sinh đồng hành thành tri kỉ

Ngày vinh qui em về thương chị gánh đa đoan.

 

Con dã tràng cặm cụi se cát Biển Đông

 

Thân nhỏ bé trước bao la biển rộng

Sóng cợt đùa mang công dã tràng phơi lên cát trắng

 

Đem thật thà dã tràng đọ sức với đại dương

Viết riêng mình bản tình ca bất tận gửi mênh mông

Biển cảm động khóc oà nên muôn đời nồng mặn.

Hạ còn vàng sang phía ngày thu

 

Núi ôm mây tự tình khúc giao mùa vần vũ

Gió quyến rũ lá thiêu thân vào vũ trụ

 

Em giấu buồn trong đôi mắt thăm thẳm mênh mông

Đừng sợ khi nơi bắt đầu đầy những bão giông

Phía cuối con đường đợi em là bầu trời thu dịu ngọt.

 

Sự kiêu hãnh giết tâm hồn như cơn đột quỵ

 

Ganh ghét là nan y di căn mòn lý trí con người

Rộng mở bao dung gieo hạt giống hoa đời

 

Lương thiện vị tha dịu dàng điểm tô hương sắc

Khiêm hạ tĩnh tâm – nốt trầm buông chầm chậm

Nghe thời gian là bậc thầy dạy ta thiện – ác phân minh.

 

Khi sự nghi ngờ đã lên ngôi

 

Chân thành bị tổn thương trong thai nghén

Tìm về khoảng không tĩnh lặng

 

Giá trị vĩnh hằng mãi mãi là sự lặng im

Lắng đục khơi trong giữa thật giả theo dòng

Thả trôi nghiệt ngã giữ chân tình sưởi trái tim nồng ấm.

 

Em chẳng mong mình nghiêng thành nghiêng nước

 

Chỉ cần người nghiêng thương nhớ về em

Em tự mình những bước giữa chông chênh

 

Loài hoa dại tự vươn mình trong giông bão

Chẳng mộng ước cao vời lánh xa miền huyên náo

Trăng khuyết, tròn vẫn dịu dàng để sáng tỏa đêm đen.

 

LÊ LỆ THỦY

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.