Thơ 1-2-3 Lê Thanh Hùng: Không dám kêu thầm một tiếng mẹ ơi!

Bao nhiêu năm rồi, con xa bàn tay mẹ vịn// Ngang dọc nẻo đời, bước trợt, bước trơn/ Con ấm ức, vẫn dằn lòng nhẫn nhịn// Không dám kêu thầm một tiếng mẹ ơi!/ Giờ đây, nắm bàn tay mẹ khẳng khiu, lặng im câm nín/ Giọt lệ âm thầm đang chảy ngược đường khơi…

Nhà thơ Lê Thanh Hùng

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Không khuyến khích biến thể các loại thơ truyền thống: lục bát, song thất lục bát, tứ tuyệt, ngũ ngôn, lục ngôn, thất ngôn… thành Thơ 1-2-3.

 

Bao nhiêu năm rồi, con xa bàn tay mẹ vịn

 

Ngang dọc nẻo đời, bước trợt, bước trơn

Con ấm ức, vẫn dằn lòng nhẫn nhịn

 

Không dám kêu thầm một tiếng mẹ ơi!

Giờ đây, nắm bàn tay mẹ khẳng khiu, lặng im câm nín

Giọt lệ âm thầm đang chảy ngược đường khơi…

 

Hạt mưa tan trên sợi cỏ mềm

 

Em bước vội, ngọn đèn đường hắt bóng

Cơn bão rớt, gió trở chiều lồng lộng

 

Vẫn không ngăn được, bước chân em

Đi cứu trợ những phận đời cơ nhở

Cơm áo ngặt nghèo, bão lũ lại chồng thêm

Anh chỉ còn hào phóng những lời khuyên

 

Khi chân chậm mắt mờ quẩn quanh trong những câu chuyện cũ

Những câu chuyện ảo mờ phúng dụ

 

Thời thế đổi thay trong chao chác, tiếng cười

Đăm đắm giấu nỗi buồn trong đôi mắt biếc

Mình đổi thay không còn kịp nữa, người ơi…

 

Chiều thu nắng đổ vàng hực hỡ

 

Khách đường xa, trên đồi cát dung dăng

Em ngước mắt, nhìn trời trong xanh gợi nhớ

 

Đồng rẫy mùa xa, ngày nắng hạn khô cằn

Em quang gánh qua triền cát bỏng

Cháy úa đồi hoang, một ký ức nhọc nhằn

         

LÊ THANH HÙNG

(Bắc Bình – Bình Thuận)

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.