Thơ 1-2-3 Lương Sơn: Cái đúng của hôm qua lại là cái không đúng của hôm nay

 “Xin đừng ai lãng quên đau thương này// Một bác sĩ tử vong trong bệnh viện hồi sức cấp cứu/ Một thanh niên tình nguyện bị chết vì nhiễm biến thể Delta.// Và nhiều hơn nữa – những cái chết bi thương/ Nỗi đau nhân thế-Tài năng-Đức hạnh-Niềm tin/ Trong mỗi hộp tro hài cốt là một gia tài!”. Chẳng những suy tư trước vấn đề thời sự bi thương của đại dịch Covid-19, nhà thơ Lương Sơn còn “Đã bao lần ta gối đầu lên lịch sử” để nghe hưng vong và suy nghiệm sâu sắc: “Cái đúng của hôm qua lại là cái không đúng của hôm nay/ Cái có thể bỗng hóa thành không thể/ Không có tầm nhìn làm sao thấu hiểu minh triết sử thi”.

Nhà thơ Lương Sơn

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Không khuyến khích biến thể các loại thơ truyền thống: lục bát, song thất lục bát, tứ tuyệt, ngũ ngôn, lục ngôn, thất ngôn… thành Thơ 1-2-3.

 

Dù có đi tới những chân trời

 

Bao nỗi buồn vui từng nếm trải trong đời

Tôi vẫn gặp trên thế gian này rất nhiều nước mắt.

 

Khóc thương những thế kỷ khuất xa, những thiên kỷ đã già.

Chỉ còn lưu trong tôi nước Việt tôi yêu dấu

Bóng tre ngà bếp lửa hồng ấm áp mùa đông.

 

Những tháng ngày em sống bên anh

 

Một nửa cho mùa hạ, nửa kia dành cho những cơn mưa

Thành phố phương nam dường như không có mùa đông.

 

Nắng trong mưa và gió trong cây

Đi cùng ta trong công viên trên đường hoa Nguyễn Huệ

Sài Gòn thổi ước mơ vào khao khát tình yêu.

Tranh của họa sĩ Nguyễn Quang Thiều

Xin đừng ai lãng quên đau thương này

 

Một bác sĩ tử vong trong bệnh viện hồi sức cấp cứu

Một thanh niên tình nguyện bị chết vì nhiễm biến thể Delta.

 

Và nhiều hơn nữa – những cái chết bi thương

Nỗi đau nhân thế-Tài năng-Đức hạnh-Niềm tin

Trong mỗi hộp tro hài cốt là một gia tài!

 

Đã bao lần ta gối đầu lên lịch sử

 

Chuyện tưởng như đùa, như vô lý, nhưng đó là sự thật

Khi ta lắng nghe những bộn bề hưng thịnh suy vong.

 

Cái đúng của hôm qua lại là cái không đúng của hôm nay

Cái có thể bỗng hóa thành không thể

Không có tầm nhìn làm sao thấu hiểu minh triết sử thi.

 

Chúng ta sinh ra và sống trên trái đất

 

Mỗi người ai cũng có ước mơ và khát vọng

Tình yêu, sự nghiệp, quyền chức công danh

 

Nhưng sẽ có giá trị gì đâu… tiền tài danh  vọng

Khi hơi thở đã tàn trong lồng ngực

Cái chết cận kề, có giá trị nào cao hơn nhịp thở.

 

LƯƠNG SƠN (TPHCM)

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *