Thơ 1-2-3 Nguyễn Doãn Việt: Ai biết mai mình là ai!?

VHSG- “Chiều qua chầm chậm, bóng chim nhặt dần về tổ/ Sông quê êm đềm thả dòng chảy vào đêm/ Ngày mai sông đã ra tới biển?”. Vẽ nên khung cảnh nên thơ để rồi đặt câu hỏi tưởng chừng bình thường nhưng bất thường khiến mọi người phải ngẫm ngợi. Và giữa lạnh giá phố xá ồn ào giành giật, câu hỏi của thơ Nguyễn Doãn Việt cũng làm không ít người giật mình: “Người thừa đủ thứ/ Người thiếu trăm đường/ Ai biết mai mình là ai!?”.

Nhà thơ Nguyễn Doãn Việt ở Hà Tĩnh

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Hàng tháng, Ban biên tập VHSG sẽ chọn những Chùm thơ 1-2-3 hay để trao Tặng thưởng, ưu tiên khuyến khích những tác giả có nhiều chùm thơ được chọn đăng. Giá trị tặng thưởng gồm tiền mặt và quà lưu niệm.

Chúng tôi chân thành cảm ơn sự tham gia hưởng ứng nhiệt tình của bạn thơ, bạn đọc và các đơn vị tài trợ: Báo Đất Việt, Tạp chí Môi Trường & Đô Thị Việt Nam, Công ty TNHH Sản xuất – Thương mại – Dịch vụ Thiên Bút, Công ty TNHH MTV TMDV Diệp Bảo An, Công ty TNHH TOVI, Công ty TNHH Pilot Design Bags, Công ty TNHH May mặc Lâm Mơ, Cơ sở May mặc Tôn Thẩm.

 

Chiều qua chầm chậm, bóng chim nhặt dần về tổ

 

Sông quê êm đềm thả dòng chảy vào đêm

Ngày mai sông đã ra tới biển?

 

Đêm nay có người ngồi bên sông đếm sao trời

Đếm thời gian mải miết

Phía xa thành phố sắc màu như trong mơ.

 

Thời gian trôi chậm khi mùa đông về

 

Tấm áo ta thấy rộng hơn

Giấc ngủ một mình thắc thỏm.

 

Hoài niệm về cái đã qua

Ngột ngạt

Bên thềm đoá mai chẳng chịu chờ xuân.

Phố ồn ã dòng người gió lạnh

 

Tiếng rao cứa vào ta sự thờ ơ

Ai kia chợ đời giành giật?

 

Người thừa đủ thứ.

Người thiếu trăm đường.

Ai biết mai mình là ai!?

 

Trăng có khi tròn khi khuyết

 

Là bởi chúng ta chỉ nhìn thấy phần sáng

Phần tối vẫn nguyên vẹn phía sau.

 

Người thường sống nghi kị và hoài nghi

Sáng tối nhoà vào nhau làm một

Nhưng không biết rằng trăng tròn hay khuyết vẫn ở trong nhau.

 

Khi màn đêm buông khỏi mình tấm áo

 

Cánh đồng hiện sinh những giấc mơ bình minh

Ta mê đắm tiếng hót trong veo của con chim nhảy nhót

 

Phút giao hoà của ngày và đêm là những khát khao cháy bỏng,

Như anh và em,

Hạnh phúc là một đường tròn.

 

NGUYỄN DOÃN VIỆT (HÀ TĨNH)

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *