Thơ 1-2-3 Nguyễn Đức Bá: Vút tiếng quân hành mùa xuân Tây Tiến

Bi tráng chảy trên nhánh thời gian trôi mãi// Vút tiếng quân hành mùa xuân Tây Tiến/ Thăm thẳm mờ xa dốc đứng vực sâu núi đá chênh vênh/ Viễn xứ chiều buồn mắt em dịu vợi/ Mây trắng xứ Đoài ôi nhớ thương/ Còn lại cho người. Còn lại cho ta…

Nhà thơ Nguyễn Đức Bá ở Quảng Nam

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Không khuyến khích biến thể các loại thơ truyền thống: lục bát, song thất lục bát, tứ tuyệt, ngũ ngôn, lục ngôn, thất ngôn… thành Thơ 1-2-3.

 

Thổi hồn vào đá bay lên bát ngát mùa xuân

 

Ngàn năm chôn vùi lặng lẽ

Bàn tay nghệ nhân sáng tạo. Đá trở mình thức giấc

 

Tuyệt tác dâng đời mặt trời khát vọng

Bừng lên ánh sáng tinh khôi

Hồn đá âm vang cây đời ru mầm xanh ngời dậy

 

Tiếng đàn bầu kỳ diệu trên dòng sông nhỏ lệ*

 

Sợi tơ lòng nhịp rung lan tỏa

Giấc mơ đời ru mãi khúc ca

 

Ngọn lửa tình yêu cháy giữa khoảng trời

Đêm trăng rơi chạm hồn ai bỏ ngỏ

Người về miền xa vỡ một cung sầu

——-

(*) Tưởng nhớ Nhạc sĩ Nguyễn Tiến đã ra đi

 

Vô cảm từ đâu?

 

Tiếng kêu nhà bên. Cả xóm mang đèn cùng đến

Covid tràn về. Nghe ho ai nấy giật mình

 

Bức tường câm nín. Cửa đóng then gài

Nhìn nhau qua khẩu trang. Im lặng như người chưa từng quen biết

Hố sâu ngăn cách. Tình cảm nhạt như nước ốc.

Tranh của họa sĩ Lê Trần Thanh Thúy

Bi tráng chảy trên nhánh thời gian trôi mãi

 

Vút tiếng quân hành mùa xuân Tây Tiến*

Thăm thẳm mờ xa dốc đứng vực sâu núi đá chênh vênh

 

Viễn xứ chiều buồn mắt em dịu vợi

Mây trắng xứ Đoài** ôi nhớ thương

Còn lại cho người. Còn lại cho ta…

—–

(*) Tây Tiến;

(**) Đôi mắt người Sơn Tây: Thơ Quang Dũng.

 

Bên trời quyện sóng thơ Nôm

 

Đốt tan mây mù giữa đêm đông phủ kín

Thiên tài trào lộng. Khí phách ngang tàng

 

Bi phẫn hôn nhân xã hội

“Lòng có lửa, tay có điện. Chữ bò lổm ngổm”*

Bà Chúa thơ Nôm sáng mãi trăng rằm.

———

(*) Xuân Diệu nhận xét thơ của nữ sĩ Hồ Xuân Hương, danh nhân đã được UNESCO vinh danh

 

Dẫu mắt có mù nhưng lòng sáng như gương

 

Ngọn lửa rực cháy thời gian

“Đâm mấy thằng gian bút chẳng tà”

 

Ghét thương rõ mặt

“Bất bình chẳng tha”.Tinh thần nghĩa hiệp. Cứu khổ phò nguy

Giữ đạo nhà. Yêu nước thương dân. Bến Tre ngời sáng Cụ Đồ*

——-

(*) Nguyễn Đình Chiểu: Nhà thơ đã được UNESCO vinh danh

 

Trang mạng rực rỡ sắc hoa hạt nắng nghĩa tình

 

Dòng sông Covid ngăn cách đôi bờ

Cây cầu bắt qua messenger, zalo, tin nhắn bùng cháy

 

Nghĩa ân cao đẹp lung linh tỏa sáng

Đóa hoa nở rộ trong trái tim thầy

Sóng thời gian trôi nhưng không cách ngăn tình nghĩa thầy trò.

Tranh của họa sĩ Lê Trần Thanh Thúy ở Long Khánh – Đồng Nai

Hạnh phúc là ly nước trong khi ta đang khát

 

Đừng so sánh sắc màu ly nước

Hãy để tâm an với hạnh phúc riêng mình

 

Hoa nắng lung linh nở trong tỉnh thức

Giữa những ngày đông vẫn có giọt nắng vàng

Hạnh phúc trong ta là trái tim nhân hậu. Biết đủ đầy.

 

Căn bệnh vô cảm biến con người thành robot

 

Bệnh lâm sàng đã ăn vào não tủy

Vô nhân, tàn bạo. Trái tim phủ giá băng

 

Thờ ơ lạnh lùng trước nỗi đau đồng loại

Tiếp tay cái ác lên ngôi

Hãy thắp lên ngọn lửa hồng cháy đỏ trái tim nhân văn.

 

F0 len vào lớp học

 

Bầy chim dáo dác vụt bay

Ánh mắt nhìn nhau ngờ vực

 

Khẩu trang muốn bật tiếng kêu

Thầy cô bàn tay thật nhẹ

Bình tĩnh mọi chuyện sẽ qua

 

Cung bậc sonata Ánh trăng* – tan chảy đêm huyền diệu

 

Ru giấc mơ đời. Tiếc thương. Nguyện cầu. Bão táp

Giông tố và sông trăng trên mặt hồ Lucerne

 

Đêm tuyệt vọng

Lạc say giữa miền hư thực

Cung Đô thăng thứ – mãi trôi trên dòng sông thanh âm mềm lụa

———–

(*) Beethoven- Thiên tài âm nhạc người Anh

NGUYỄN ĐỨC BÁ

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.