Thơ 1-2-3 Nguyễn Siêu Việt: Hình như tôi đang nắm tay em, lại đi tìm khát vọng…

Tôi đi cùng em vào nhà hát xem múa “Khát vọng”// Mà chẳng hiểu gì/ Em bảo, thì xem cái bóng múa trên phông// Đèn sân khấu bật sáng, cánh phông cuốn lên/ Giữa dòng người ra về lấn chen/ Hình như tôi đang nắm tay em, lại đi tìm khát vọng…

Nhà thơ Nguyễn Siêu Việt ở Hải Dương

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Không khuyến khích biến thể các loại thơ truyền thống: lục bát, song thất lục bát, tứ tuyệt, ngũ ngôn, lục ngôn, thất ngôn… thành Thơ 1-2-3.

 

Tội ở cô MC thời tiết xinh tệ

 

Dự báo mưa lại thấy nắng bừng

Báo rét lại thấy ấm áp

 

Hay thời tiết khi khoác áo người đẹp

Còn một qui luật riêng?

Chả thế ông Trời bảo, thì ta vẫn chiều nàng Bân!

 

Anh ấy cùng tôi hội cựu chiến binh

 

Hôm qua hung tin “cựu” đã về “cố”

Nhớ câu anh hay nói cuộc đời vô thường

 

Nhớ hôm anh em du lịch về nguồn

Ngủ khách sạn, chăn màn xếp vuông cục gạch

Dép để quay đầu ra. Tác phong lính một thời!

 

Các anh nằm đó chung cái tên Vô danh

 

Chung ngọn gió không màu

Chung sắc mây không tuổi

 

Hoà cỏ cây sông núi

Đời sẽ mãi gọi

Tự thẳm sâu hai tiếng “Vô danh”!

Chập chờn tua Cửa Lò

 

Ô tô 34A. Đường Một ru êm.

Đích Cửa Lò hướng tới

 

In vào cửa kính xe, miền Trung vẽ chập chờn

Nhờ những biển hiệu bên đường lướt qua, đọc vội

Nhận ra tua “dê núi – nem chua – kẹo cu đơ” xái hàm

 

Tôi đi cùng em vào nhà hát xem múa “Khát vọng”

 

Mà chẳng hiểu gì

Em bảo, thì xem cái bóng múa trên phông

 

Đèn sân khấu bật sáng, cánh phông cuốn lên

Giữa dòng người ra về lấn chen

Hình như tôi đang nắm tay em, lại đi tìm khát vọng…

 

Xem kịch Nina ở Nhà hát Lớn

 

Giờ quên tiệt

Chỉ nhớ mỗi “hạt mưa rơi trên cổ áo em”

 

Tôi mang hạt mưa vào rừng Trường Sơn

Cánh mũ tai bèo cô giao liên hôm ấy thấm lạnh

Sao gợi nhớ cô NiNa!

 

Chị bị yếu thị lực*

 

Phải múa bằng nhìn ngọn đèn

Xé màn đêm, truyền lửa tới triệu trái tim

 

Bây giờ đăng quang hoa hậu

Dưới ánh đèn nghìn nến

Sao thấy nguội lạnh con tim?

________

*Nghệ sĩ múa nổi tiếng của Cuba (Alonso?) bị mù, chị phải múa bằng cách nhìn ánh đèn.

 

NGUYỄN SIÊU VIỆT

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.