Thơ 1-2-3 Nguyễn Thị Lai: Trời cao rộng chim thỏa mình chao cánh

Ngẩn ngơ chiều thu miền sơn cước// Ruộng bậc thang uốn lượn sườn đồi/ Thu rải nắng dệt vàng thêm màu lúa// Trời cao rộng chim thỏa mình chao cánh/ Bàng bạc mây trong khói tím lam chiều/ Ta đi giữa chênh vênh mùa yêu!

Nhà thơ Nguyễn Thị Lai

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

 

Ngẩn ngơ chiều thu miền sơn cước

 

Ruộng bậc thang uốn lượn sườn đồi

Thu rải nắng dệt vàng thêm màu lúa

 

Trời cao rộng chim thỏa mình chao cánh

Bàng bạc mây trong khói tím lam chiều

Ta đi giữa chênh vênh mùa yêu!

 

Lắng nghe khúc giao mùa

 

Lời tạ từ hạ ngập ngừng lưu luyến

Thu nhẹ nhàng nhón gót bước sang

 

Nghe trong gió thoảng hương thơm của cỏ

Tiếng mùa về xạc xào trên phiến lá

Nghe nhạc lòng xao xuyến, bâng khuâng…

Cơn mưa xưa vẫn đầy trong kí ức

 

Mưa tháng tám dầm dề, ướt lạnh

Cỏ cây buồn, run rẩy ưu tư

 

Sân nhà ướt chơi trốn tìm sao được

Mẹ đồ xôi, khoai nướng thơm lừng

Con ấm lòng thấy vị ngọt ngày mưa.

 

Anh có kịp về lúc tiết còn thu?

 

Ngày anh đi nắng hạ vàng bỏng rát

Anh hẹn ngày về sẽ cùng em đón thu sang.

 

Trăng thu chênh chếch

Heo may đã già

Em vẫn chờ hoa sữa về từ nơi ấy.

 

NGUYỄN THỊ LAI

(ĐÔ LƯƠNG- NGHỆ AN)

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *