Thơ 1-2-3 Nguyễn Thị Nguyệt Thu: Và đợi đêm Sài Gòn trào dâng lòng trắc ẩn, yêu thương…

Sài Gòn xuân có phải là thơ?// Rộn ràng bao điều chờ đợi/ Đợi con đường xôn xao mùa lá rụng// Đợi tiếng rao ngọt buổi sớm mai, tiếng xe cộ rền vang/ Đợi con phố chiều vắng sợi khói hoà sương/ Và đợi đêm Sài Gòn trào dâng lòng trắc ẩn, yêu thương…

Nhà thơ Nguyễn Thị Nguyệt Thu

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Không khuyến khích biến thể các loại thơ truyền thống: lục bát, song thất lục bát, tứ tuyệt, ngũ ngôn, lục ngôn, thất ngôn… thành Thơ 1-2-3.

 

Sài Gòn xuân có phải là thơ?

 

Rộn ràng bao điều chờ đợi

Đợi con đường xôn xao mùa lá rụng

 

Đợi tiếng rao ngọt buổi sớm mai, tiếng xe cộ rền vang

Đợi con phố chiều vắng sợi khói hoà sương

Và đợi đêm Sài Gòn trào dâng lòng trắc ẩn, yêu thương…

 

Xuân về tự lúc nào

 

Nụ mai xanh biếc xanh

Câu đối Tết đỏ tươi ngà say trong gió

 

Xuân choàng tỉnh giấc

Ngập ngừng khúc hát reo vui

Bếp hồng nhóm lửa tí tách thơm thơm mùi bánh chưng xanh mướt.

Tranh của họa sĩ Lê Trần Thanh Thủy

Niềm ước ao trở về thật khẽ

 

Mong manh sợi nắng xuân vàng ươm quyện lời chim hót

Ấm áp tình xuân rộn rã tiếng nói cười

 

Lời chúc trao nhau, tay trong tay tình thân sưởi ấm

Cha mẹ còn thời khắc chuyển xuân mãi là hạnh phúc

Lưa thưa giọt nắng xuân vỡ niềm ao ước về mùa xuân.

 

Con phố xuân nằm im soi bóng mình

 

Hàng mai vàng rực rỡ dưới nắng xuân

Ông đồ căm cụi nắn nót từng con chữ

 

Người xuống phố không quên mang theo nụ cười

Trẻ con xúng xính trong bộ quần áo mới

Phố mỉm cười lòng phố thênh thang.

 

Xuân vẫn nhận ra mình

 

Ngày tháng mong manh cạn dần trên tờ lịch cũ

Tóc điểm sương, da đồi mồi, đuôi mắt hằn dấu chân chim

 

Đôi chân vẫn bước về phía trước

Khoác chiếc áo đẹp, nở nụ cười tươi

Xuân ngạc nhiên vì tâm hồn có bao giờ cũ.

 

NGUYỄN THỊ NGUYỆT THU

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.