Thơ 1-2-3 Nguyễn Thị Thanh: Người ta sợ quy chế và đánh rơi nhân cách con người

Khi mọi chuẩn mực bị coi là trò đùa// Người ta dạy đó là quy chế/ Con người hóa máy móc vô tri// Mười hai năm học bỏ đi trong giấc ngủ/ Không một cái vỗ vai thật nhẹ/ Người ta sợ quy chế và đánh rơi nhân cách con người

Nhà thơ – nhà giáo Nguyễn Thị Thanh ở Bình Định

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Không khuyến khích biến thể các loại thơ truyền thống: lục bát, song thất lục bát, tứ tuyệt, ngũ ngôn, lục ngôn, thất ngôn… thành Thơ 1-2-3.

 

Những con chữ không có tính kế thừa

 

Sách giáo khoa mỗi năm dùng xong vứt bỏ

Chẳng thể đem cho ai mặc dù lắm người cần

 

Chị đồng nát gom từng chiếc chai nhựa

Từng lon bia ngập ngụa trong nhà hàng

Khâu thành ước mơ của con bên bến bờ tri thức

 

Người ta muốn khôi phục lại cái cổ xưa

 

Nào phải cổ là đã quý

Thời đại 4.0 mạng xã hội đâu thiếu thứ gì

 

Thông tin nhiều chiều

Chỉ cần vuốt nhẹ tốt xấu cái gì cũng có

Tính định hướng xem ra đã quá lỗi thời

Tranh của họa sĩ Lê Trần Thanh Thủy

Hơn hai mươi ngàn người thiệt mạng vì Covid

 

Cái chết của bao người dân lương thiện

Và đâu đó người ta thu lợi cả nghìn tỷ

 

Nỗi đau và tiền

Lương tâm ở đâu

Nhiễu điều liệu có thể nào thắm đỏ trước nhiễu nhương

 

Khi mọi chuẩn mực bị coi là trò đùa

 

Người ta dạy đó là quy chế

Con người hóa máy móc vô tri

 

Mười hai năm học bỏ đi trong giấc ngủ

Không một cái vỗ vai thật nhẹ

Người ta sợ quy chế và đánh rơi nhân cách con người

 

NGUYỄN THỊ THANH

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.