Thơ 1-2-3 Nguyễn Tiến Nên: Ngôn ngữ của hacker khánh kiệt ngôn ngữ con người

Hacker là gì? Là ai? Ở đâu?// Trước hết nó là con người/ Con người smart chứa tâm hồn dị dạng// Sản phẩm của chúng là những chiêu đơm đặt/ Vài cú lick mấy nghìn người dính quả/ Ngôn ngữ của hacker khánh kiệt ngôn ngữ con người.

Nhà thơ Nguyễn Tiến Nên

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ.

Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Không khuyến khích biến thể các loại thơ truyền thống: lục bát, song thất lục bát, tứ tuyệt, ngũ ngôn, lục ngôn, thất ngôn… thành Thơ 1-2-3.

 

Mang tuổi thơ nhoài bên con sóng

 

Nuôi ước mơ vờn theo cánh hải âu

Buổi ra đi lời mẹ ghi tâm khảm

 

Ngày những kẻ mặt thú xuất hiện

Anh trở thành linh hồn của vòng tròn bất tử

Sóng nước hát tên anh. Dòng Gianh quặn lòng.

 

Nhìn tấm bản đồ theo dõi bão ở biển Đông

 

Nghe biển ru. Nghe thời gian nhắn nhủ

Không nguôi ngoai. Không hợt hời cảm nhận

 

Cơn bão lòng mười bốn tháng Ba

Lời huyết thệ mãi hoàn lưu trên lá cờ Tổ quốc

Từng thắm máu các anh.

Say Trống Mái ngắm đất trời thành phố

 

Biển vén mình gió ve vuốt ngực xinh

Hoa sóng xôn xao nắng nhuốm vàng cát ấm

 

Thủy triều anh miêng mang phía Lạch Trường

Âm thanh nào rì rào ru đảo nhỏ

Câu hát bạc đầu dội mãi lòng ta.

 

Hacker là gì? Là ai? Ở đâu?

 

Trước hết nó là con người

Con người smart chứa tâm hồn dị dạng

 

Sản phẩm của chúng là những chiêu đơm đặt

Vài cú lick mấy nghìn người dính quả

Ngôn ngữ của hacker khánh kiệt ngôn ngữ con người.

 

Em đưa bàn tay guộc gầy vẫy vào gió bấc

 

Đan cho mình tấm áo lúc sang xuân

Dệt thêu không gian diệu vợi

 

Mở ngăn kéo ấu thơ hơi trẻ ấm lòng già

Phả sắc hương làm dịu đi bão tố

Nếu một ngày đất đai nuối tiếc: “Xoan ơi!”.

 

NGUYỄN TIẾN NÊN (QUẢNG BÌNH)

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *