Thơ 1-2-3 Nguyễn Trọng Lĩnh: Nắng mới ươm mầm từ nhân kiệt địa linh

Về quê anh ngắm màu nắng mới// Nắng Phượng Hoàng tung cánh vàng bay lòng dòng Lam dãy Quyết/ Nắng Trung Đô vươn mình trên đại lộ nghệ tinh// Nắng mới ươm mầm từ nhân kiệt địa linh/ Từ rám nâu da người quê sâu nặng nghĩa tình/ Như nắng mùa xuân vua Quang Trung tiến quân làm nên lịch sử

Nhà thơ trẻ Nguyễn Trọng Lĩnh

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Không khuyến khích biến thể các loại thơ truyền thống: lục bát, song thất lục bát, tứ tuyệt, ngũ ngôn, lục ngôn, thất ngôn… thành Thơ 1-2-3.

 

Điệu ví đò đưa xao động nước dòng Lam

 

Điệu ví lên hương trên khuôn mặt ruộng đồng

Trầm lắng dâng trào rung cảm phím mùa vang

 

Là nội tâm em, tôi và người quê cứ thế căng tràn

Chưng sấy khén vàng chảy qua thăng trầm lịch sử

Như cây núi Hồng và nước sông Lam chưa bao giờ hết cạn

 

Ví giận thương đơm trái mặn nồng tình nghĩa phu thê

 

Chồng giận dỗi lặng im vợ mủi lòng bối rôi

Vợ giận hờn quay lưng chồng hối lỗi ăn năn

 

Giận mà thương vẫn êm gối ấm chăn

Thương mà giận thêm cay gừng mặn muối phu thê

Đặc sản giận thương hương vị nghĩa tình người dân xứ Nghệ

Về quê anh ngắm màu nắng mới

 

Nắng Phượng Hoàng tung cánh vàng bay lòng dòng Lam dãy Quyết

Nắng Trung Đô vươn mình trên đại lộ nghệ tinh

 

Nắng mới ươm mầm từ nhân kiệt địa linh

Từ rám nâu da người quê sâu nặng nghĩa tình

Như nắng mùa xuân vua Quang Trung tiến quân làm nên lịch sử

 

Giọt nghĩa quê nhà trĩu nặng buồng tim

 

Cánh chim ly hương xuyến xao mủi mùa khế ngọt

Nước biển mặn mà vương muối mắt mẹ cha

 

Mùa khế óng vàng trái chín giọt phù sa

Bồi lở trong tôi chênh chao dòng máu đỏ

Từng đợt tung trào muôn sắc nhớ quê hương!

 

Gió bắc về mang hương xuân rong ruổi

 

Gió lân la hỏi rằng nàng xuân có tuổi?

Sao cứ mơn man lộng lẫy vẻ mặt mùa

 

Hoa bưởi, hoa đào hương sắc chẳng phôi pha

Gió hãm tình xuân chờ ngày muồi bung toả

Gió tiễn đông đi gió đón xuân về

 

Em có về xưa khi đông chạm ngõ

 

Khoảng trống lao xao bóng hình em thuở nao còn đó

Chợt nong ran đầu chợt lạnh buốt tim tôi

 

Cơn gió chiều nay gói chút heo may lất phất lá mồ côi

Nhớ ngón tay đan hơi ấm tràn đông nở nụ cười dẫn dụ

Lạnh sắp già rồi em có kịp về xưa?

 

NGUYỄN TRỌNG LĨNH (NGHỆ AN)

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *