Thơ 1-2-3 Nguyễn Trọng Lĩnh: Ngọn gió nhiệm màu mang hạt nắng nồng hơi

Hồn cát đồng trinh ướp đá// Khóc dưới chân tường vôi/ Ngọn gió nhiệm màu mang hạt nắng nồng hơi// Mở gông cùm giải thoát sắc pha lê óng ánh/ Mùa xuân dang rộng cánh/ Trinh nữ bay về phía tôi

Nhà thơ trẻ Nguyễn Trọng Lĩnh ở Nghệ An

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Không khuyến khích biến thể các loại thơ truyền thống: lục bát, song thất lục bát, tứ tuyệt, ngũ ngôn, lục ngôn, thất ngôn… thành Thơ 1-2-3.

 

Một nốt nhạc bổng vừa trầm lòng tha nhân

 

Cả đời say mê thổi linh hồn vào chữ

Trải tâm hình trên góc cạnh nhân sinh

 

Hơn bảy thập niên làm lãng tử đa tình

Chưa thỏa hết tang bồng cùng mây gió

Phú Quang về trời, xanh “Nỗi nhớ mùa đông”

 

Ngôn ngữ trái tim không ngoa lời giả dối

 

Chỉ cất lên bản ngã giọt máu hồng

Dịu ngọt chưng về từ phù sa lấp lánh những dòng sông

 

Không ám muội như module thần kinh chập chờn tự chủ

Chợt dại khờ chỉ làm đau quá khứ

Tim nóng nghẹn lời rỉ máu lòng sâu!

 

Sôi động loài người giấu hồn vào lòng đất

 

Những giải phẫu tầng âm

Vén màn bức tranh khất thực

 

Bằng vết xé thời gian chạy ngược

Bằng những linh thông bàn tay và khối óc xám khổng lồ

Phục sinh bí ẩn thời đại

Xương máu cha ông cô kết nỏ Kim Quy

 

Mùa chống xâm lăng sôi bốn ngàn năm lịch sử còn ghi

Trổ sau chiến công là hạt vàng chuỗi ngọc

 

Gieo giữa tháng ngày nằm gai nếm mật

Và phương đường lung linh tầm vóc

Giống tiên rồng hoá cơn lốc mũi tên!

 

Trong mơ, tôi bắn vào con quái thú bóng đêm

 

Bằng mũi tên ánh sáng

Với chiếc nỏ mặt trời

 

Trả lại thanh xuân vạm rỡ nụ cười

Choàng thánh thiện lên vai hắc ám

Và bóng đời xanh thẳm đón mùa trăng!

 

Tháng mười hai ẩn mình vào chái bếp

 

Trên lớp bồ hóng pha sương

Chiếc lược thời gian chải bạc mái đầu

 

Trải ngọt ngào vào rốn nhau lớp lớp

Hương vị cất chưng từ hơi lửa yêu thương

Bếp mẹ hiền sưởi ấm những mùa đông!

 

Hồn cát đồng trinh ướp đá

 

Khóc dưới chân tường vôi

Ngọn gió nhiệm màu mang hạt nắng nồng hơi

 

Mở gông cùm giải thoát sắc pha lê óng ánh

Mùa xuân dang rộng cánh

Trinh nữ bay về phía tôi

 

Tôi viết lên ngực biển em

 

Những dòng sông màu đỏ

Những cánh hoa đào bay

 

Những mùa xuân tung tăng bên đàn em nhỏ

Như nguồn cội quê hương

Ai đi xa cũng nhớ!

 

Chiều muộn qua Sông Hương

 

Mắt led Trường Tiền loang loang chớp nháy

Gió ru tình liếc phím điệu Nam Ai

 

Dốc Nam Giao nghiêng mơ trăng Vĩ Dạ

Bến Vân Lâu sương rơi buồn chi lạ…

Nước chảy đôi bờ, em xanh quá ký ức tôi!

 

Tháng 12.2021

NGUYỄN TRỌNG LĨNH

 

One thought on “Thơ 1-2-3 Nguyễn Trọng Lĩnh: Ngọn gió nhiệm màu mang hạt nắng nồng hơi

  1. Phương says:

    Góp ý cho chùm thơ 1-2-3 của tác giả Nguyễn Trọng Lĩnh(tháng 12/2021).
    -Bài số 8 & 9:
    Tôi viết lên ngực biển em(câu 1-bài 8)

    Những dòng sông màu đỏ(câu 2)
    Những cánh hoa đào bay(câu 3)

    Những mùa xuân tung tăng bên đàn em nhỏ(câu 4)
    Như nguồn cội quê hương(câu 5)
    Ai đi xa cũng nhớ!(câu 6)
    ***
    Chiều muộn qua Sông Hương(câu 1-bài 9)

    Mắt led Trường Tiền loang loang chớp nháy(câu 2)
    Gió ru tình liếc phím điệu Nam Ai(câu 3)

    Dốc Nam Giao nghiêng mơ trăng Vĩ Dạ(câu 4)
    Bến Vân Lâu sương rơi buồn chi lạ…(câu 5)
    Nước chảy đôi bờ, em xanh quá ký ức tôi!(câu 6).

    -Tôi đọc qua các bài trước(từ bài 1 đến bài 7)thì thấy tác giả Lĩnh cũng đã khái quát lên được những “ý thơ” muốn nói,muốn “giãi bày” đến với độc giả.Nhưng muốn nói là “thơ hay”- “ý tứ lạ” thì riêng tôi thấy là tác giả Lĩnh làm “chưa đạt” lắm!Ví dụ như bài thơ 1:Ý của tác giả Lĩnh là ca tụng & tiếc thương nhạc sỹ Phú Quang tài hoa nhưng tại sao lại buông 1 câu:
    “Cả đời say mê thổi linh hồn vào chữ”(câu 2-bài 1).Thật ra,Phú Quang là nhạc sỹ,ông đâu phải là nhà thơ đâu!Vậy mà,tác giả Lĩnh buông 1 câu như trên.Tôi không biết là tác giả Lĩnh có “nhầm” không???Vậy nhạc sỹ Phú Quang là nhà thơ hay nhạc sỹ đây anh Lĩnh???
    -Trong bài 2:” Ngôn ngữ trái tim không ngoa lời giả dối.”.Tác giả Lĩnh lại ghi 2 câu:
    “Chỉ cất lên bản ngã giọt máu hồng
    Dịu ngọt chưng về từ phù sa lấp lánh những dòng sông”.

    Và trong 2 câu này,tôi thấy tác giả Lĩnh dùng từ bị “lệch” đi sẽ dẫn đến ý câu cũng bị “lệch ý” luôn & làm cho độc giả “hiểu nhầm” ý thơ.v.v.Ví như (tôi xin trích lại & lý giải như sau):
    *cụm từ,ngữ:”bản ngã” trong câu “Chỉ cất lên bản ngã giọt máu hồng”(tác giả Lĩnh đã dùng & ghi) = Ý câu này “vụng” nghĩa(theo tôi).Tại sao?Vì nếu thay từ “bản ngã” = từ “bản chất” thì “chuẩn” & “hay hơn” rất nhiều.Thường thì từ “bản ngã” nói về “cái tôi”,mang nghĩa liên quan với “con người” .v.v.*cum từ: “Không ám muội như module thần kinh chập chờn tự chủ”= Ý nghĩa gì đây???Nếu thay từ “module” = từ “dãy”(hoặc từ “dây” có phải “chuẩn không cần chỉnh” -“dễ hiểu” & “hay” đối với độc giả phải không anh Lĩnh?
    -Tiếp theo,tôi xin góp vài ý cho bài 8 & bài 9:
    *”Tôi viết lên ngực biển em”(câu 1).Tôi đọc & cảm thấy tác giả Lĩnh làm thơ,diễn ý hình như là “dang dở”=>Ý của bài thơ chưa hết thì phải.Ngay chính câu đầu tiên(câu 1)-tên bài thơ tôi đọc mãi vẫn chưa hiểu là ý gì đây?Có phải nó đáp ứng được tính hô(vế đối) hay không trong thơ 1-2-3 để rồi thỏa mãn tính ứng(vế đáp)ở câu cuối:”Ai đi xa cũng nhớ!”(câu 6)? => Bài thơ “dở dang” & “tệ” quá!Có thể là ý thơ là nói về “em”; về “biển” chưa hết,tác giả lại nhảy qua & kết thúc bằng ý “nguồn cội quê hương.
    Ai đi xa cũng nhớ!” = Giống như tác giả diễn ý chưa xong,vội nhảy qua ý khác cho phù hợp tính hô-ứng của thơ 1-2-3.Thật ra,tính hô-ứng của bài thơ số 8,tôi chẳng thấy đâu mà chỉ thấy bài thơ có ý “dở” thì có chắc luôn(100%).*”Chiều muộn qua Sông Hương”(bài số 9-câu 1).
    -Tại sao,tác giả Lĩnh ghi viết ra câu: “Mắt led Trường Tiền loang loang chớp nháy”(câu 2).Vì sao,anh Lĩnh không ghi: “Đèn led Trường Tiền loang loáng chớp nháy” đi có phải độc giả “dễ hiểu” & “thích đọc thơ” của anh hơn không???Còn nếu anh Lĩnh ghi & dùng từ: “Mắt led” thì người đọc thơ anh,họ sẽ không hiểu “mắt led” là mắt gì đây???Thực ra & chính xác là từ anh Lĩnh đã dùng trong bài thơ trên không phải “từ lạ” theo kiểu xu thế,theo phong trào hiện nay là “công nghệ,thời đại máy móc-điện tử 4.0) cho nên từ & ngữ cũng phải dùng theo cho hợp đâu,anh Lĩnh ơi!Nếu anh Lĩnh cứ như vậy,tôi e rằng anh sáng tác,làm thơ thì “không có ai” đọc thơ của anh đâu.*Câu: “Gió ru tình liếc phím điệu Nam Ai”(câu 3) => Tôi hỏi anh Lĩnh nghe:cụm từ”tình liếc phím” trong câu 3 này có nghĩa chi vậy???Tôi đọc & ngâm nga để rồi cảm thấy thơ của anh “khó hiểu” quá!Người ta thường nói & hiểu “tình hờ ” là tình thoáng qua,chóng vánh.Ở đây,anh Lĩnh lại dùng “tình liếc”.Vậy “tình liếc ” là tình gì hở anh Lĩnh???
    Vài lời góp ý cho thơ 1-2-3 của anh.Tôi mong anh Lĩnh thứ lỗi,BBT-BQT trang vanhocsaigon.com bỏ qua.Tôi chào anh & quý Trang trân trọng.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.