Thơ 1-2-3 Nguyễn Trọng Lĩnh: Người thầy trao tôi mật mã hồn thơ

Đứng giữa bạt ngàn cánh đồng thơ tôi thấy mình khuất bé/ giẫm chân hoài trên bản ngã dòng sông thiếu phù sa// Thầy xuất hiện không dạy tôi kiến thức thăng hoa/ chỉ trao mật mã kết tinh trí tuệ cả đời sáng tạo/ gói những phép màu khai hoá tâm hồn biển lớn thi ca.

Nhà thơ trẻ Nguyễn Trọng Lĩnh

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

 

Người thầy* trao tôi mật mã hồn thơ

 

Đứng giữa bạt ngàn cánh đồng thơ tôi thấy mình khuất bé

giẫm chân hoài trên bản ngã dòng sông thiếu phù sa

 

Thầy xuất hiện không dạy tôi kiến thức thăng hoa

chỉ trao mật mã kết tinh trí tuệ cả đời sáng tạo

gói những phép màu khai hoá tâm hồn biển lớn thi ca.

 

Quê hương rót tin yêu vào những cuộc hành trình

 

Như con chiên ngoan đạo hành hương về thánh địa Mecca

từng đoàn người xé rào lương tri gắn tem bất lực

 

Từ Sài Gòn thiên di về đất tổ

bằng niềm tin máu thịt cội nguồn

để cắm dùi ước mơ giữa cơn đau đại dịch!

 

Lời đối thoại của ánh mắt từ bi

 

Tôi bỏ quên mình giữa giấc mơ

lạc vào cõi ma nặc mùi oan ức

 

Trào ra từ miệng đất, núi lửa

quằn quại trên ngọn sóng thần và dòng lũ xiết

nhìn ánh mắt tôi ánh lên những lời cứu rỗi thiện lương!

Tranh của họa sĩ Thụy Vy

Lưỡi cưa liếm cạn ô xi

 

Hơi thở loài người đang tịnh tiến về vạch đỏ

lá phổi xanh bị chặt khúc và bày bán giữa chợ đời

 

Loài quỷ dữ bóp mũi chính mình, bóp mũi đồng loại

muông thú rống lên những tiếng kêu rứt giậu

thản nhiên chiếc lưỡi tử thần khát máu!

 

Thảm họa đang sỗ sàng lộ diện

 

Núi bị lột bỏ áo xanh lõa lồ da báo

sông bị đánh cắp chiếc váy trong ngần lộ màu họa thủy

 

Mặt trời ninh nhừ khúc xương hỏa diệm sơn ánh lên hung lửa

những tảng băng mơ khát ngăn đông sôi trào dìm hai đầu cửa…

trong một bức tranh màu xám!

 

Có tượng đài nào hơn đại tượng lòng dân?

 

Phong trào tượng đài nóng lên giữa lặng im phát động

những dự án vươn mình giẫm đạp lên nhau

 

Dân còn nghèo và thiên tai, dịch bệnh căng gân

tráng lệ, nguy nga – màu sơn lóa vốn chưa cần

điều dân muốn là tượng đài bất tử!

 

Lửa “tận thế” rực bầu trời Hy Lạp?

 

Đảo Evia, Attica và nhiều nơi khác

bất lực, hoang mang, ngơ ngác nhìn vành lửa kim cô

 

Mặt đất mê man khốc khô lời cứu chữa

mắt biển lộn tròng soi đảo lửa thiên di

định mệnh tự nhiên hay quả báo tham si?

 

Đôi khi ta đuổi bắt ta

 

Càng chạy càng không chạy

không chạy mà như chạy

 

Điền kinh với chính mình

xác và hồn luýnh quýnh

với chiếc bóng vô hình!

_______

* Viết tặng thầy PH.

 

Tháng 8.2021

NGUYỄN TRỌNG LĨNH (NGHỆ AN).

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.