Thơ 1-2-3 Nguyễn Tường Thư: Mấy ai thảnh thơi đi nhặt mặt trời về hong những giấc mơ

VHSG- “Nhịp sống hối hả/ Chiều rơi trên nóc phố/ Mấy ai thảnh thơi đi nhặt mặt trời về hong những giấc mơ”. Cuộc sống tất bật làm cho con người quên mất chính mình, ngay cả giấc mơ cũng bị cuốn trong bóng đêm mịt mù hối hả, may mà đất trời còn có mùa xuân như liều thuốc cứu cánh cho tâm hồn: “Bất chợt một hôm thấy người nông dân cặm cụi chăm mai/ Những nụ hoa trên cành e ấp đợi đủ ngày khoe sắc/ Em nhìn lại em, xuân hằn trên khóe mắt”.

Nhà thơ trẻ Nguyễn Tường Thư

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Hàng tháng, Ban biên tập VHSG sẽ chọn những Chùm thơ 1-2-3 hay để trao Tặng thưởng, ưu tiên khuyến khích những tác giả có nhiều chùm thơ được chọn đăng. Giá trị tặng thưởng gồm tiền mặt và quà lưu niệm.

Chúng tôi chân thành cảm ơn sự tham gia hưởng ứng nhiệt tình của bạn thơ, bạn đọc và các đơn vị tài trợ: Báo Đất Việt, Tạp chí Môi Trường & Đô Thị Việt Nam, Công ty TNHH Sản xuất – Thương mại – Dịch vụ Thiên Bút, Công ty TNHH MTV TMDV Diệp Bảo An, Công ty TNHH TOVI, Công ty TNHH Pilot Design Bags, Công ty TNHH May mặc Lâm Mơ, Cơ sở May mặc Tôn Thẩm.

 

Đất trời hân hoan khoác chiếc áo giao mùa

 

Em tất bật công việc vẫn như mọi ngày

Đầu tuần… cuối tuần, đầu tháng… cuối tháng…

 

Bất chợt một hôm thấy người nông dân cặm cụi chăm mai

Những nụ hoa trên cành e ấp đợi đủ ngày khoe sắc

Em nhìn lại em, xuân hằn trên khóe mắt.

 

Những vòng xe vội vã trên phố

 

Dòng người chen chúc nhau

Mớ âm thanh hỗn độn

 

Nhịp sống hối hả

Chiều rơi trên nóc phố

Mấy ai thảnh thơi đi nhặt mặt trời về hong những giấc mơ.

Cô gái nhặt chữ mưu sinh giữa Sài Gòn

 

Tận đêm khuya ở góc nhỏ ngôi nhà vẫn còn sáng đèn

Có chiếc bóng hắt lên tường với dáng hình cặm cụi

 

Những bài tập, tiểu luận, đồ án là ánh sáng ngày mới

Là bao giọt mồ hôi của mẹ cha ở quê nhà

Hành trang bước vào đời bằng khối óc, nghĩa nhân.

 

Giọt nhớ rơi trên nẻo đường mưu sinh

 

Quê ơi, quê à! Có những đêm thổn thức

Thèm đôi chân xát đường quê

 

Ước chạy ngay về nhà sà vào lòng mẹ

Thỏa thích khóc ròng mà không sợ ai trêu

Mẹ vay tất cả buồn tủi của con và trả lãi nụ cười.

 

Cuộc đời là những chuỗi ngày vượt lên chính mình

 

Nghị lực con người góp gom từ khó khăn thử thách

Trải qua dối lừa để biết trân quý sự chân thành

 

Có mất mát đau thương mới thấu hiểu lẽ vô thường tạo hóa

Thiện lương phải được rèn giũa mỗi ngày

Lời đố kỵ chê bai giúp ta hiểu rõ giá trị đúng sai.

 

NGUYỄN TƯỜNG THƯ

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *