Thơ 1-2-3 Nguyễn Tường Thư: Nhìn thẳng vào nỗi đau dân đang gánh đến kiệt cùng

VHSG- “Không ngôn từ nào kể thấu nỗi đau/ Rừng ơi! Miền Trung ơi! Như đứt từng khúc ruột/ Tấm lòng thiện nguyện Bắc Nam như muối bỏ bể thương đau”. Nỗi tang thương ấy đến từ đâu khi diện tích rừng tự nhiên mất dần và: “ Trồng một phá mười che đậy chiều thiếu hụt/ Các công trình, thủy điện đua nhau chen chúc mọc lên/ Thành quả phát triển kinh tế vào tay ai, đã đến được dân?”. Những vấn đề mà thơ Nguyễn Tường Thư đặt ra đầy trách nhiệm công dân, nhức nhói trái tim người tự trọng: “Hãy nhìn thẳng vào sự thật/ Nhìn thẳng vào nỗi đau dân đang gánh đến kiệt cùng/ Những đôi mắt trên cao có tự gột rửa dù chỉ một lần?”

Nhà thơ trẻ Nguyễn Tường Thư

Cuộc vận động sáng tác thể thơ mới 1-2-3 sau 6 tháng rưỡi phát động đã nhận hơn 670 chùm thơ 1-2-3 của gần 210 tác giả trong và ngoài nước tham gia, và đã đăng tải gần 500 chùm thơ trên Văn Học Sài Gòn.

Gần đây có thêm nhiều cây bút liên tục gửi về những chùm thơ 1-2-3 mới như: Nguyễn Tường Thư, Trần Thùy Linh, Tâm Như, Châu Mộng Thúy, Chử Lê Hoàng Điệp, Vương Phạm Tâm Ca, Lê Kỳ Nam, Hoàng Thị Bích Hà, Lê Sỹ Đồng, Phạm Tâm An, Phạm Tuyết Hạnh, Lê Thị Ngọc Nữ, Huyền Mến, Lê Thị Hương, Sang Trương, Ngô Lam, Hoàng Cẩm Thạch, Hồ Thế Sinh, Nguyệt Lê, Tạ Hùng Việt, Mai Lệ Hằng, Phạm Thị Hồng Thu, Vũ Hà, Cao Ngọc Toản, Hạ Như Trần, Lương Mỹ Hạnh, Nhất Mạt Hương, Huỳnh Thanh Liêm, Khét, Phạm Quỳnh Loan, Hoài Thơ, Hồ Trung Chính, Thái Bảo – Dương Đỳnh, Tuấn Phạm, Hà Vinh Tâm, Nguyễn Thị Hạnh, Phan Xuân Hậu, Lê Bích, Cao Xuân Hiển, Võ Văn Thọ, Trương Ngọc Ánh, Phan Thảo Hạnh,…

Xin lưu lý thể lệ: Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Hàng tháng, Ban biên tập VHSG sẽ chọn những chùm thơ 1-2-3 hay để trao Tặng thưởng, ưu tiên khuyến khích những tác giả có nhiều chùm thơ được chọn đăng. Giá trị tặng thưởng và giải thưởng gồm tiền mặt và quà lưu niệm.

Chúng tôi chân thành cảm ơn sự tham gia nhiệt tình của bạn thơ và các đơn vị tài trợ đồng hành với thơ 1-2-3: Báo Đất Việt, Tạp chí Môi Trường & Đô Thị Việt Nam, Công ty TNHH Dược phẩm Phú Mỹ – PMPHARCO, Công ty TNHH Sản xuất – Thương mại – Dịch vụ Thiên Bút, Công ty TNHH MTV TMDV Diệp Bảo An (Bò một nắng Phú Yên), Công ty TNHH TOVI, Công ty TNHH Pilot Design Bags, Công ty May mặc Lâm Mơ, Cơ sở May mặc Tôn Thẩm.

 

Không ngôn từ nào kể thấu nỗi đau

 

Tin dự báo thời tiết như xé toang lồng ngực

Cơn gió từ nơi xa góp gom thành bão sắp đổ về

 

Người có nghe tiếng người khóc than trên những mũi gây tê

Rừng ơi! Miền Trung ơi! Như đứt từng khúc ruột

Tấm lòng thiện nguyện Bắc Nam như muối bỏ bể thương đau.

 

Những đôi mắt miền Trung

 

Dòng lệ tuyệt vọng nơi hốc sâu

Bão vẫn bão, mưa vẫn mưa, có phải do trời đất?

 

Hãy nhìn thẳng vào sự thật

Nhìn thẳng vào nỗi đau dân đang gánh đến kiệt cùng

Những đôi mắt trên cao có tự gột rửa dù chỉ một lần?

Diện tích rừng tự nhiên bị thu hẹp

 

Câu trả lời do Mỹ rải hóa chất

Sau bốn mươi lăm năm ta không trồng lại được gì?

 

Bão chồng bão, lũ chồng lũ, gia đình chia ly

Trách nhiệm nhà quản lý múa mép rất hay trên diễn đàn

Dân hưởng trọn cái thực tế phũ phàng nuốt cay ngậm đắng.

 

Những tiếng khóc lầm than phía hạ nguồn

 

Diện tích rừng mỗi ngày dần ít đi

Chú chuột nhởn nhơ gặm nhấm nuôi mình béo tốt

 

Trồng một phá mười che đậy chiều thiếu hụt

Các công trình, thủy điện đua nhau chen chúc mọc lên

Thành quả phát triển kinh tế vào tay ai, đã đến được dân?

 

Dọn dẹp đống hoang tàn

 

Sau lũ gỗ rừng dày đặc trên các sông

Bao nhiêu năm nữa mới lấp đầy chỗ khuyết?

 

Tuyệt vọng tìm câu trả lời, tôi nhìn vầng nhật nguyệt

Thấy đời con cháu trách than

Ăn mặn quá ắt hẳn ngày sau khát nước.

 

NGUYỄN TƯỜNG THƯ

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *