Thơ 1-2-3 Phạm Tuyết Hạnh: Sài Gòn khơi những niềm thương nhớ

VHSG- “Đêm Sài Gòn dịu dàng như mắt người thương/ Đi bên anh trên những con đường dập dìu xe cộ/ Sài Gòn náo nhiệt, ồn ào lùi lại phía sau”. Chẳng những với tình yêu nồng nàn hiện tại mà Sài Gòn trong thơ Phạm Tuyết Hạnh còn như chất men ký ức xa xăm: “Sài Gòn khơi những niềm thương nhớ/ Bầu trời soi mình trên vũng nước mưa trước hiên ảm đạm/ Cơn gió nhẹ lướt qua vừa đủ thấm lạnh vai gầy”…

Nhà thơ trẻ Phạm Tuyết Hạnh

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Chúng tôi chân thành cảm ơn sự tham gia hưởng ứng nhiệt tình của bạn thơ, bạn đọc và các đơn vị tài trợ: Báo Đất Việt, Tạp chí Môi Trường & Đô Thị Việt Nam, Công ty TNHH Sản xuất – Thương mại – Dịch vụ Thiên Bút, Công ty TNHH MTV TMDV Diệp Bảo An, Công ty TNHH TOVI, Công ty TNHH Pilot Design Bags, Công ty TNHH May mặc Lâm Mơ, Cơ sở May mặc Tôn Thẩm.

 

Đêm Sài Gòn dịu dàng như mắt người thương

 

Đi bên anh trên những con đường dập dìu xe cộ

Sài Gòn náo nhiệt, ồn ào lùi lại phía sau

 

Chỉ còn cái nắm tay anh thật chặt

Chỉ còn ánh mắt anh dịu dàng nhìn em mê đắm

Em say tình yêu quên cả lối về.

 

Anh như con ong vô tình

 

Con ong trốn mùa xuân đi đâu

Bỏ lũ mai vàng chẳng buồn khoe sắc

 

Đêm căng tức giọt mật

Cánh hoa buồn rơi rụng tả tơi

Như em thiếu anh, em làm sao yêu đời?

Sài Gòn khơi những niềm thương nhớ

 

Bầu trời soi mình trên vũng nước mưa trước hiên ảm đạm

Cơn gió nhẹ lướt qua vừa đủ thấm lạnh vai gầy

 

Góc quán quen chiều cuối năm người thưa vắng

Giọt cà phê hòa điệu nhạc tí tách buồn rơi

Em một mình em riêng nỗi nhớ chơi vơi!

 

Mùa xuân đẹp nhất Giêng, Hai

 

Mai, đào bắt đầu rơi dần cánh mỏng còn trơ đài nhuỵ

Sắc màu tươi chuyển màu cánh gián tan vào đất

 

Từ nhành khẳng khiu chồi non nhô ra mơn mởn

Uống giọt sương sớm mai thanh khiết, trong ngần

Vạn vật quyện hòa xuân rất thật xuân!

 

Mặt trời đi xuyên đêm mang về ngày mới

 

Mùa xuân đi qua cho một mùa mới đến

Một mùa hoa tàn cho sắp sửa một mùa hoa

 

Tình yêu anh qua em, tình yêu ở lại

Bốn mùa ngát xanh

Ru em giấc mộng an lành!

 

PHẠM TUYẾT HẠNH (LÂM ĐỒNG)

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *