Thơ 1-2-3 Phạm Tuyết Hạnh: Thế giới Phù Nam một thời tráng lệ huy hoàng

VHSG- “Chong đèn người già trong bản kể chuyện con trăn rừng/ Hóa vị thần hút nước trời đổ xuống cứu mùa khô khát/ Từ phía ngọn núi cao nước chảy thành dòng xanh mát/ Mang phù sa âm thầm đắp bồi hình thành làng mạc”. Mỗi người có một quê hương văn học và không gian sáng tạo riêng mình. Với bạn thơ trẻ Phạm Tuyết Hạnh có lẽ là không gian văn hóa núi rừng Cát Tiên bên bờ sông Đồng Nai huyền thoại với thánh địa của Vương quốc Phù Nam ngày xưa. “Linga, yoni nuôi dưỡng đời sống tâm linh phồn thực/ Mùa lễ hội muôn loài vui ca, dâng lòng thành tế lễ/ Linh thiêng đất cổ trầm hùng”. Chẳng những từ trầm tích văn hóa mà cả đời sống hiện đại của quê hương cũng là nguồn cảm hứng cho thơ Phạm Tuyết Hạnh: “Xa xa xóm thôn đã lên đều khói bếp/ Bọn trẻ dáng nâu gọi nhau í ới dắt trâu về/ Chiều thanh bình chim từng đàn sải cánh rợp trời quê”…

Nhà thơ trẻ Phạm Tuyết Hạnh

Cuộc vận động sáng tác thể thơ mới 1-2-3 sau 6 tháng phát động đã nhận hơn 600 chùm thơ 1-2-3 của gần 200 tác giả trong và ngoài nước tham gia, và đã đăng tải hơn 430 chùm thơ trên Văn Học Sài Gòn.

Gần đây có thêm nhiều cây bút liên tục gửi về những chùm thơ 1-2-3 mới như: Phạm Tuyết Hạnh, Lê Thị Ngọc Nữ, Huyền Mến, Lê Kỳ Nam, Lê Thị Hương, Lê Sỹ Đồng, Trần Thùy Linh, Sang Trương, Ngô Lam, Hoàng Cẩm Thạch, Hồ Thế Sinh, Nguyệt Lê, Tạ Hùng Việt, Nguyễn Đức Bá, Mai Lệ Hằng, Phạm Thị Hồng Thu, Vũ Hà, Cao Ngọc Toản, Chử Lê Hoàng Điệp, Hạ Như Trần, Lương Mỹ Hạnh, Nhất Mạt Hương, Huỳnh Thanh Liêm, Khét, Phạm Quỳnh Loan, Hoài Thơ, Hồ Trung Chính, Thái Bảo – Dương Đỳnh, Tuấn Phạm, Hà Vinh Tâm, Nguyễn Thị Hạnh, Phan Xuân Hậu, Lê Bích, Tâm Như, Phan Thảo Hạnh, Cao Xuân Hiển, Võ Văn Thọ, Trương Ngọc Ánh,…

Xin lưu lý thể lệ: Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Hàng tháng, Ban biên tập VHSG sẽ chọn những chùm thơ 1-2-3 hay để trao Tặng thưởng, ưu tiên khuyến khích những tác giả có nhiều chùm thơ được chọn đăng. Giá trị tặng thưởng và giải thưởng gồm tiền mặt và quà lưu niệm.

Chúng tôi chân thành cảm ơn sự tham gia nhiệt tình của bạn thơ và các đơn vị tài trợ đồng hành với thơ 1-2-3: Báo Đất Việt, Tạp chí Môi Trường & Đô Thị Việt Nam, Công ty TNHH Dược phẩm Phú Mỹ – PMPHARCO, Công ty TNHH Sản xuất – Thương mại – Dịch vụ Thiên Bút, Công ty TNHH MTV TMDV Diệp Bảo An (Bò một nắng Phú Yên), Công ty TNHH TOVI, Công ty TNHH Pilot Design Bags, Công ty May mặc Lâm Mơ.

 

Dòng sông Đồng Nai huyền thoại quê mình

 

Chong đèn người già trong bản kể chuyện con trăn rừng

Hóa vị thần hút nước trời đổ xuống cứu mùa khô khát

 

Từ phía ngọn núi cao nước chảy thành dòng xanh mát

Mang phù sa âm thầm đắp bồi hình thành làng mạc

Hai tiếng “quê hương” cũng đầy huyền thoại từ đó ra đời.

 

Lạc vào trầm tích thánh địa Cát Tiên

 

Dòng sông thời gian chở trong lòng bao điều bí mật

Thế giới Phù Nam một thời tráng lệ huy hoàng

 

Linga, yoni nuôi dưỡng đời sống tâm linh phồn thực

Mùa lễ hội muôn loài vui ca, dâng lòng thành tế lễ

Linh thiêng đất cổ trầm hùng.

Kỳ diệu người mẹ S’tiêng

 

Ngôi nhà mẹ nằm cạnh triền núi cao

Mái liếp tranh thưa, gia tài đôi nong thóc

 

Mẹ gùi trên lưng những hạt gạo vừa giã trắng tinh

Từ bản làng rừng núi xa xôi mang về nuôi quân đánh giặc

Những hạt gạo tình thương của người mẹ anh hùng.

 

Giọt mồ hôi cô đọng thành hạt ngọc

 

Nhìn cánh đồng trĩu hạt vừa hươm hươm chín tới

Tôi thấy những đôi tay thô ráp lật đường cày

 

Tôi thấy mồ hôi thành dòng trên gương mặt đen giòn rám nắng

Ướt đẫm lưng áo bạc mòn trắng phết mây trời

Bao giờ quê tôi hết phận người nắng mưa lam lũ?

 

Quê hương đi xa để được trở về

 

Tôi đi trên con đường mòn quen thuộc tuổi thơ

Qua triền đồi xanh, miệt vườn xanh dát ngọc

 

Xa xa xóm thôn đã lên đều khói bếp

Bọn trẻ dáng nâu gọi nhau í ới dắt trâu về

Chiều thanh bình chim từng đàn sải cánh rợp trời quê.

 

PHẠM TUYẾT HẠNH

(CÁT TIÊN – LÂM ĐỒNG)

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *