Thơ 1-2-3 Phan Phương Loan: Những linh hồn ngơ ngác chưa kịp biết đã hoá thân

Một cuộc chiến sinh học hoành hành// Corona oanh tạc khắp không gian tráng lệ Sài Gòn / Chiến trường không tiếng súng mà người người trúng thương gục ngã// Kẻ thù vô hình, cái chết vô tình/ Màn khói trắng trời hoá kiếp/ Những linh hồn ngơ ngác chưa kịp biết đã hoá thân.

Nhà thơ Phan Phương Loan

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

 

Má ơi! Sài Gòn di tản!

 

Bao lượt xe về, năm lần máy bay cất cánh

Con vẫn còn kẹt giữa hai đầu tiến thoái

 

Vùng xanh quê, con muốn giữ tuyến sau và bình yên ba má

Nơi phố đỏ cam vàng, con lại thương tuyến đầu nhiều áp lực

Giữ 5k khi phố trong veo xoá khoảng cách con về!

 

“Sài Gòn ơi, rồi mình sẽ ổn thôi!”

 

Mầm bệnh ủ suốt mùa hè phố bơ phờ lòng đắng

Cơn sốt bừng lên vạch thủy ngân cao phập phồng con số

 

Cấp cứu! Tiếng còi thảng thốt phố buồn

Triệu triệu trái tim cùng đau cùng vượt qua bạo bệnh

Sài Gòn thương, ngày mai sẽ lại hồn nhiên rộn ràng sức trẻ!

Một cuộc chiến sinh học hoành hành

 

Corona oanh tạc khắp không gian tráng lệ Sài Gòn

Chiến trường không tiếng súng mà người người trúng thương gục ngã

 

Kẻ thù vô hình, cái chết vô tình

Màn khói trắng trời hoá kiếp

Những linh hồn ngơ ngác chưa kịp biết đã hoá thân.

 

Bạn đau, tôi đau, nỗi đau nhân loại

 

Đếm… từng giờ, từng ngày, từng đợt giãn cách cứ dài thêm

Những con số cuối ngày hình tịnh tiến đến thắt tim

 

Bệnh viện, nhận diện bằng dòng tên sau lưng bịt bùng bảo hộ

F0 kiên cường hớp từng giọt oxy giành quyền được thở

Tội ác Corona, nhân loại sẽ nhục hình!

 

Mình đâu chuẩn bị cho một cuộc ra đi gấp gáp

 

Baby non ngày lồng kính ấp thay em

K1, lạnh băng nước mắt em lặng  chìm trong tiếng máy

 

Mùi sữa chưa kịp thơm môi ngày đầu tiên con đến

Dây rốn cắt chia duyên mẹ con một ngày trăng khóc

Em hoá mây trời con mình phút chốc mồ côi!

 

PHAN PHƯƠNG LOAN

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *