Thơ 1-2-3 Tạ Hùng Việt: Bình minh không dành riêng cho ai đã nhìn thấy trước

Lời của biển trong đêm sao băng kỳ vĩ// Nắng lụa bay lên từ nghìn trùng long lanh sóng nước/ Bình minh không dành riêng cho ai đã nhìn thấy trước// Ảo ảnh thanh cao, con người đã từng mượn danh cái đẹp/ Khiên cưỡng thiện lương, lòng nhân từ cũng đã bị mượn danh/ Dưới cao xanh, mặt nạ rơi trên nỗi đau thắt lòng của đất.

Nhà thơ Tạ Hùng Việt ở Khánh Hòa

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Không khuyến khích biến thể các loại thơ truyền thống: lục bát, song thất lục bát, tứ tuyệt, ngũ ngôn, lục ngôn, thất ngôn… thành Thơ 1-2-3.

 

Mùa đông phương nam lặng lẽ một ngày qua vội

 

Nỗi khát khao ma mị, bóng con người đổ xuống trăm năm

Những ngôi đền thiêng không đủ chỗ cho giấc mơ hóa thánh

 

Ngày giông bão, những con sóng ngang tàng chợt hiện chợt xa

Sau những ấm lạnh thấp cao, hình hài biển tan tành trên cát

Thắp nến cho tuổi muộn, em có còn trông đợi trăng lên.

 

Tôi đã ở phía sương chiều buông muộn vào đêm

 

Con suối khép lại mình để cho sông trôi về với biển

Mơ mộng cánh đồng mây trắng – núi một đời trầm tư

 

Chênh vênh trên tầng đá, thơm nồng nàn hương rượu nếp nương

Dưới bóng đại ngàn có những cánh chim bay đi không trở lại

Em đừng tin lời hẹn của kẻ say không nhớ nổi tuổi mình.

Lặng lẽ những mùa màng trên mặt bùn nâu

 

Hình như trăng đã vỡ, muôn mảnh trôi lấp lóa biển đêm

Sương mỏng buông hờ ngực núi, mây xa vương lại bên trời

 

Những cái mới đơm hoa từ cái cũ – cao hơn vóc dáng người

Những cái cũ trong vội vàng cái mới – vẫn âm thầm xanh tươi

Cúi xuống phận người nhỏ bé – tôi tình cờ gặp ánh sao rơi.

 

Chỉ một lời nói dối cả bầu trời âm u

 

Người đã lội qua bóng tối để đón những ban mai xanh

Tôi níu những ngọn gió đêm trước khi trôi vào tan biến

 

Sự thật như con tàu cô độc – giữa trùng trùng sóng biển khơi

Chuông nguyện ban chiều còn vọng, nhân sinh không cải được mệnh trời

Xin đổi phận mình qua kiếp khác mong cầu thanh sạch tinh khôi.

 

Lời của biển trong đêm sao băng kỳ vĩ

 

Nắng lụa bay lên từ nghìn trùng long lanh sóng nước

Bình minh không dành riêng cho ai đã nhìn thấy trước

 

Ảo ảnh thanh cao, con người đã từng mượn danh cái đẹp

Khiên cưỡng thiện lương, lòng nhân từ cũng đã bị mượn danh

Dưới cao xanh, mặt nạ rơi trên nỗi đau thắt lòng của đất.

 

TẠ HÙNG VIỆT

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *