Thơ 1-2-3 Tạ Hùng Việt: Được làm người lần nữa, con sẽ chân trời góc biển tìm cha

Thăm thẳm bầu trời hư ảo kiếp nhân sinh// Có thật là cha đã đến nơi ăm ắp thiện lương/ Con vẫn thấy người nhìn về nhà mình mỗi tối// Bí ẩn số phận người trong nhân quả luân hồi sinh diệt/ Nghiệt ngã hạnh phúc – khổ đau và ước mơ chiếm hữu/ Được làm người lần nữa, con sẽ chân trời góc biển tìm cha.

Nhà thơ Tạ Hùng Việt ở Khánh Hòa

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Không khuyến khích biến thể các loại thơ truyền thống: lục bát, song thất lục bát, tứ tuyệt, ngũ ngôn, lục ngôn, thất ngôn… thành Thơ 1-2-3.

 

Thăm thẳm bầu trời hư ảo kiếp nhân sinh

 

Có thật là cha đã đến nơi ăm ắp thiện lương

Con vẫn thấy người nhìn về nhà mình mỗi tối

 

Bí ẩn số phận người trong nhân quả luân hồi sinh diệt

Nghiệt ngã hạnh phúc – khổ đau và ước mơ chiếm hữu

Được làm người lần nữa, con sẽ chân trời góc biển tìm cha.

 

Hãy cứ vô cớ buồn như ngày lá rụng

 

Con đò ngang chậm chuyến, tôi đến nơi người đã đi rồi

Chỉ còn lại tiếng chuông lênh loang miền chiều chia biệt

 

Hãy ở lại người ơi, để cùng tôi say đến tàn cuộc rượu

Để được thần tiên thanh cao vượt mọi bến bờ khuôn mẫu

Để được chầm bập đắng cay khi nghiêng ngả làm người.

Ảnh minh họa

Xin đau đến tận cùng một ngày chia biệt

 

Ngày em về miền nắng, nỗi buồn dài như sông xa

Cái nhớ trói tôi vào cây rừng không ai khiêng nổi

 

Nặng trĩu những gùi mây níu vai người trên con dốc ngược

Run rẩy những bước chân gầy bấm vào mặt đá trơn rêu

Vực thẳm phía sau tôi, người ơi xin người đừng quay lại.

 

Vời vợi tiếng lá rơi buồn trong tiếng chuông loang

 

Những chiếc lá cuối cùng loang lổ trong miền chiều đỏ sậm

Cây bàng già trầm lặng, lại đớn đau thay đổi đời mình

 

Chỉ ngăn ngắn ngày thôi sẽ lại lộc non trùng phùng tươi mới

Khát vọng lá sẽ lại mở xanh mênh mông cả một khoảng trời

Những vui buồn thế cuộc hạnh nguyện kiếp người mong manh.

 

Không giữ được người, tôi ngồi xuống cạnh mùa thu

 

Đã rơi khỏi thanh cao, đã an yên trong màu nâu bạc

Sau mải mê dâng hiến, lá còn nguyên vẹn ước ao xanh

 

Lối đi quen mùa này vơi đầy nỗi buồn chia xa ly biệt

Mảnh trăng không đủ sáng, bước chân tu vấp góc sân chùa

Giữ lại giấc mơ tiếc nuối, xin người đừng đốt lá người ơi.

 

TẠ HÙNG VIỆT

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.