Thơ 1-2-3 Tạ Hùng Việt: Những cánh cò bạc trắng giấc đêm

VHSG- “Những cơn bão vẫn rơi xuống miền đất khát/ Trên những tầng mây rưng rưng những ánh mắt rừng”. Từ nỗi đau quá lớn do thiên tai ập xuống mà bao phận người phải gánh chịu, thơ Tạ Hùng Việt làm người đọc thảng thốt khi anh “truy” tới tận cùng: “Trước ngạo mạn con người – những dòng sông không hiền hòa nữa/ Lật những lớp thời gian dưới những tầng sa thạch/ Sẽ gặp những vương triều tan tác giữa ngoa ngôn”.

Nhà thơ Tạ Hùng Việt

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Hàng tháng, Ban biên tập VHSG sẽ chọn những Chùm thơ 1-2-3 hay để trao Tặng thưởng, ưu tiên khuyến khích những tác giả có nhiều chùm thơ được chọn đăng. Giá trị tặng thưởng gồm tiền mặt và quà lưu niệm.

Chúng tôi chân thành cảm ơn sự tham gia hưởng ứng nhiệt tình của bạn thơ, bạn đọc và các đơn vị tài trợ: Báo Đất Việt, Tạp chí Môi Trường & Đô Thị Việt Nam, Công ty TNHH Sản xuất – Thương mại – Dịch vụ Thiên Bút, Công ty TNHH MTV TMDV Diệp Bảo An, Công ty TNHH TOVI, Công ty TNHH Pilot Design Bags, Công ty TNHH May mặc Lâm Mơ, Cơ sở May mặc Tôn Thẩm.

 

Những cánh cò bạc trắng giấc đêm

 

Những cơn bão vẫn rơi xuống miền đất khát

Trên những tầng mây rưng rưng những ánh mắt rừng

 

Làng đã trôi về nơi cuối sóng

Chỉ còn lại một cánh đồng trắng gió heo may

Trước mong manh phận người – thương quê thắt ruột.

 

Sau những căm giận khôn cùng từ mắt bão

 

Mặt đất bị xới tung trong u mê nhân gian

Cuộc trốn chạy của muôn loài trong vô hình đêm khép lại

 

Trước ngạo mạn con người – những dòng sông không hiền hòa nữa

Lật những lớp thời gian dưới những tầng sa thạch

Sẽ gặp những vương triều tan tác giữa ngoa ngôn.

Ngày em lấy chồng – tôi ngược gió đầu đông

 

Sóng tan tác ngực hoang, con sông chiều chớm lạnh

Những buồn thương như heo may từng đợt qua làng

 

Tôi là quả trái mùa ngơ ngác chợ tan

Sau những nghiệt cay, thấp cao, chát đắng

Lại thảng thốt những vô tâm ma mị góc đời thường.

 

Vịn vào đức tin đi về phía biển

 

Gió đã lặng, mưa đã ngưng, nắng đã rơi

Nhưng cuộc sinh tồn lại đầy giông bão

 

Làng ngoi ngóp trong cơn lũ dữ

Dáng mẹ gầy hơn, thương thảng thốt vườn cây chết trắng

Cha lại ra khơi xa trong mặn chát kiếp người.

 

Phía sau những ma mị địa đàng

 

Châu báu ở đâu trên trái đất

Mà những nghìn năm cả nhân loại đi tìm

 

Sau những cuộc say sưa bới đào tàn nhẫn

Là những tan hoang nghiệt ngã vô thường

Muôn mắt lá khóc phận rừng nặng trĩu đau thương.

 

TẠ HÙNG VIỆT

(NHA TRANG – KHÁNH HÒA)

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *