Thơ 1-2-3 Thạch Đờ Ni: Cảnh quê vẫn đợi bước người về sum họp

Cóc kèn điểm trắng bờ mương// Thòi lòi đớp giọt nắng mai hồng/ Ô rô khoe sắc bên dòng sông quê// Dù ai có lạc lối quê/ Cảnh quê vẫn đợi bước người về sum họp/ Loài hoa dại vẫn vô tư đợi người!

Nhà thơ Thạch Đờ Ni

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Không khuyến khích biến thể các loại thơ truyền thống: lục bát, song thất lục bát, tứ tuyệt, ngũ ngôn, lục ngôn, thất ngôn… thành Thơ 1-2-3.

 

Nỗi nhớ rớt bên kia sông

 

Ngày anh về quên nhặt

Trên đường đời quạnh hiu, nẻo lòng xa xót

 

Khách trần gian bao lần qua lại

Có vấp nỗi nhớ tôi chăng!

Hay dậm nát bên đường đời nông nỗi.

 

Quê tôi chẳng có mùa đông

 

Chỉ có mùa bông gòn rụng cánh

Và gió chướng se se lạnh mênh mông

 

Cánh đồng bao la lúa ngậm sữa

Mẹ cười nụ cười dài bất tận

Bên um rơm rạng rỡ khuôn mặt cha.

Biển quê tôi không nước xanh trong vắt

 

Chỉ phù sa dòng sữa mẹ thiên nhiên

Đã đắp nên bờ cõi thiên liêng

 

Trong khoảng lặng được biển nuôi nhiều loài thủy sản

Nuôi sống quê từ cái thuở nằm nôi

Bạn đừng cười biển quê tôi nước đục ngầu.

 

Cóc kèn điểm trắng bờ mương

 

Thòi lòi đớp giọt nắng mai hồng

Ô rô khoe sắc bên dòng sông quê

 

Dù ai có lạc lối quê

Cảnh quê vẫn đợi bước người về sum họp

Loài hoa dại vẫn vô tư đợi người!

 

Đông về trên nóc phố

 

Hạt lạnh phả vào tim cô đơn

Kỷ niệm chia một nửa buồn, vui

 

Đông về lạnh cho vòng tay ấm

Cho loài người xích lại gần nhau hơn

Cho cô đơn, đời bớt gọi tên.

 

Hoa thơm trên đất, hoa thơm

 

Rễ sâu bám đất cực nhọc làm sao

Chuyển từ sìn đất bùn dơ thành sức sống

 

Nhởn nhơ ong bướm chẳng hiểu được đâu

Nếu ai ước muốn nguyện cầu

Thì cầu cho rễ để mùa hoa tươi.

 

THẠCH ĐỜ NI (BẠC LIÊU)

 

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.