Thơ 1-2-3 Thành Dũng: Chữ sóng sánh vàng rót ra từ đầu bút văn nhân?

Giờ Năm Căn không cách trở như ngày xưa// Đất Mũi không chỉ có năm căn nhà heo hút?/ Nguyễn Ngọc Tư (nhà văn) bước chân ra từ đất// Và cánh đồng bất tận mút cà tha, tràm vẫn trổ hoa/ Như loài ong rừng U Minh bốn mùa hút mật/ Chữ sóng sánh vàng rót ra từ đầu bút văn nhân?

Nhà thơ Thành Dũng – Trần Thanh Dũng ở Sóc Trăng

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Không khuyến khích biến thể các loại thơ truyền thống: lục bát, song thất lục bát, tứ tuyệt, ngũ ngôn, lục ngôn, thất ngôn… thành Thơ 1-2-3.

 

Giờ Năm Căn không cách trở như ngày xưa

 

Đất Mũi không chỉ có năm căn nhà heo hút?

Nguyễn Ngọc Tư (nhà văn) bước chân ra từ đất

 

Và cánh đồng bất tận mút cà tha, tràm vẫn trổ hoa

Như loài ong rừng U Minh bốn mùa hút mật

Chữ sóng sánh vàng rót ra từ đầu bút văn nhân?

 

Đêm Gành Hào không trăng sao

 

Gió Cao Văn Lầu mênh mang vẫn thổi

Ngón đờn tài tử bao năm miết vào thịt da Tổ quốc

 

Bạc Liêu xuống xề buồn thương mút chỉ

Phù sa ủ mình tự lên men tháng Tám

Để biển trời dậy sóng phía hoàng hôn?

Tranh của họa sĩ Nguyễn Khôi

 Về biển Tây nằm nghe hồn Mạc Cửu

 

Nước non ngàn dặm

Thương những áng mây cuối trời

 

Lãng du suốt chiều dài Tổ quốc

Lặng thầm sông núi uy linh

Ngàn ngăm ròng còn ngùn ngụt khí Ải Chi Lăng?

 

Mặc chiếc áo choàng dừa xanh xa ngút ngát

 

Bến tre nghiêng mình soi bóng xuống Hàm Luông

Thơ Đồ Chiểu âm vang tiếng sấm

 

Khúc du ca Mê Kông trượng nghĩa đôi bờ

Điệu lý thắm đượm tình làng nghĩa xóm

Phựt sáng giữa trời những áng thơ?

 

Sao anh không về thăm Xẻo Me?

 

Để chiều chiều, con sáo buồn, sáo đợi

Dưới bến Mi Lăng ngực thiếu nữ quên cài

 

Con bìm bịp mổ mây chiều lót ổ

Chiếc Tắc ráng còn giòn

Sao con nước cứ chia hai?

 

THÀNH DŨNG – TRẦN THANH DŨNG

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *