Thơ 1-2-3 Thanh Yến: Vết sẹo hẳn sâu năm tháng khó phai nhoà

Giọt mắt con rơi// Thế là chia tay thế là vỡ/ Vụng về con níu mẹ hay cha?// Căn phòng vắng những khi mùa ập gió/ Đêm đen giật mình ai dỗ giấc mơ xa/ Vết sẹo hẳn sâu năm tháng khó phai nhoà.

Nhà thơ Thanh Yến

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Không khuyến khích biến thể các loại thơ truyền thống: lục bát, song thất lục bát, tứ tuyệt, ngũ ngôn, lục ngôn, thất ngôn… thành Thơ 1-2-3.

 

Mắt trong vướng víu màn sương

 

Hình như màu lá ban mai nhàn nhạt

Quờ quạng tôi tìm chút nắng mênh mông âm u gió quái

 

Điều gì đã xảy ra giữa bóng tối và ánh sáng

Tột cùng nỗi đau

Bóng ma trơi chập chờn ẩn hiện.

(BV  Mắt 2.3.2023)

 

Chếnh choáng hơi men

 

Một lần chệnh choạng hướng đời

Cả tin va vấp ngọt lời… người dưng

 

Phải chi ngày ấy chưa từng

Có đâu hối tiếc khi dừng cuộc chơi

Tại ai hay bởi do trời?

Tranh của họa sĩ Lê Trần Thanh Thủy

Giọt mắt con rơi

 

Thế là chia tay thế là vỡ

Vụng về con níu mẹ hay cha?

 

Căn phòng vắng những khi mùa ập gió

Đêm đen giật mình ai dỗ giấc mơ xa

Vết sẹo hẳn sâu năm tháng khó phai nhoà.

 

Ngọt ngào đắng chát bờ môi

 

Chậm rãi từng giọt đắng chạm vào đáy cốc

Đêm đồng loã nỗi buồn đặc quánh tận cùng thinh lặng

 

Lặn ngụp bôn ba nơi xứ người

Tôi – chai lỳ với những mảnh vỡ thời gian

Với tay níu chút muộn màng.

 

Ám ảnh màu đen trong mắt

 

Bỗng dưng xám xịt giăng lối thảm xanh non

Bước chân dò dẫm lối quen tìm chút hửng nắng của mặt trời

 

Hình như có bóng quạ đen

Hốt hoảng tôi bay qua từng hơi thở lạ

Chơ vơ – cánh cổng khép.

 

THANH YẾN

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *