Thơ 1-2-3 Thế Thanh: Anh và em hai ngọn núi mà tình yêu trôi qua

Dòng sông uốn lượn quanh co giữa lòng núi// Nước xanh mướt rêu mờ phủ lối / Tháng chín nắng vẫn nồng môi// Ngồi chạm lên mặt nước vỡ tan hình bóng / Nhớ kỉ niệm xưa thu đến giữa đôi mình / Anh và em hai ngọn núi mà tình yêu trôi qua.

Nhà thơ trẻ Thế Thanh

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Không khuyến khích biến thể các loại thơ truyền thống: lục bát, song thất lục bát, tứ tuyệt, ngũ ngôn, lục ngôn, thất ngôn… thành Thơ 1-2-3.

 

Quê hương thu trải lá vàng

 

Hiroshima sóng biển mênh mông

Ngọn núi cúi đầu gội sạch lá xanh

 

Anh trải bóng dưới nắng vàng khao khát

Anh sẽ trở về

Mùa thu quê mình vàng thẫm đôi mắt xanh.

 

Dòng sông uốn lượn quanh co giữa lòng núi

 

Nước xanh mướt rêu mờ phủ lối

Tháng chín nắng vẫn nồng môi

 

Ngồi chạm lên mặt nước vỡ tan hình bóng

Nhớ kỉ niệm xưa thu đến giữa đôi mình

Anh và em hai ngọn núi mà tình yêu trôi qua.

 

Đền Eikando cây cầu uốn cong mình qua sông

 

Sắc đỏ phủ trên mái đền cũ kĩ

Em nắm tay anh trong chiều gió nhẹ

 

Anh chạm khẽ vào thu ôm trọn vòng tay

Nhuộm đỏ hàng phong trên lối rẽ bên hồ

Trong đôi mắt anh cả dòng sông thu cuộn chảy vô bờ.

 

Sông Hozu mơ màng trong lòng Arashiyama

 

Lá màu xanh chen quanh sắc đỏ vàng

Con thuyền nhỏ lững lờ trôi cùng nhịp thở

 

Khi bờ môi khép chặt cả mùa thu

Anh run rẩy nhìn vào sâu đôi mắt em

Khói sóng sương mờ con thuyền sẽ về đâu.

 

Ueno công viên chiều hoang vắng

 

Ghế đá hàng cây mình nắm tay nhau

Anh ngồi đây em đã mãi nơi đâu

 

Nụ hôn đầu như mây trôi phiêu lãng

Trái tim anh nồng nàn như tia nắng

Chỉ có thu buồn hoang vắng một mình thu.

 

Hồ Kawaguchi thơ mộng

 

Núi Phú Sĩ cao lớn tận tầng mây

Núi bạc tóc soi bóng tháng năm đầy sương gió

 

Anh đứng bên hồ nghe lá đổ

Thiên nhiên muôn sắc màu rực rỡ

Lòng anh trắng tựa mặt hồ ôm núi thiên thu.

 

NGUYỄN THẾ THANH

(QUẢNG XƯƠNG – THANH HOÁ)

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.