Thơ 1-2-3 Thiên Trúc: Một chút ưu phiền tan biến hư không

Gió biển gió lòng// Tia nắng vô tình chạm vào mái tóc/ Một chút ưu phiền tan biến hư không// Cát trắng nắng xanh cánh én chao nghiêng/ Hồn nhiên biển chiều ca hát/ Gió thủ thỉ cùng ai mà lòng ta dậy sóng xôn xao.

Nhà thơ Thiên Trúc

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ.

Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Không khuyến khích biến thể các loại thơ truyền thống: lục bát, song thất lục bát, tứ tuyệt, ngũ ngôn, lục ngôn, thất ngôn… thành Thơ 1-2-3.

 

Gió biển gió lòng

 

Tia nắng vô tình chạm vào mái tóc

Một chút ưu phiền tan biến hư không

 

Cát trắng nắng xanh cánh én chao nghiêng

Hồn nhiên biển chiều ca hát

Gió thủ thỉ cùng ai mà lòng ta dậy sóng xôn xao.

 

Chiều sân ga Tuy Hòa

 

Con tàu vùn vụt đến

Con tàu vội vã đi

 

Bóng người dần xa khuất

Sân ga luyến nhớ con tàu

Có khi nào tàu nhớ sân ga?

Tranh của họa sĩ Thành Chương

Mưa nay mưa xưa

 

Mưa rơi phố nhòa

Dòng người ngược xuôi vội vã

 

Mưa hững hờ đượm buồn ký ức

Em xưa giờ ở đâu có nhớ

Ta tìm nhau sau những cơn mưa?

 

Thu nồng nàn

 

Vàng thu hanh hao sợi nắng

Sợi nhớ sợi thương vương vấn thơ ngây

 

Bên nắng thu chiều ấy em mãi đi

Những kỷ niệm hóa thành dĩ vãng

Ngẩn ngơ trong thu bao nỗi vấn vương!

 

Mới đông đã xuân

 

Gió lạnh báo mùa đông về

Như thầm nhắc nhở

 

Thêu khăn ấm mẹ hiền

Chăm chậu hoa trước hiên

Lòng ước nguyện đón chờ xuân mới!

 

Thì thầm cuối năm

 

Tháng mười hai về bên hiên nhà chiều vắng

Lòng se thắt bao điều anh muốn nói cùng ai

 

Người đi xa, quê nhà bao nỗi nhớ

Con sóng vỗ bờ ngày đêm nhớ thương

Biển thì thầm bình minh vẫy chào ngày mới bình yên!

 

THIÊN TRÚC (PHÚ YÊN)

 

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *