Thơ 1-2-3 Trần Nguyệt Ánh: Câu thơ vắt ngang mây núi

Câu thơ vắt ngang mây núi// Trời Tây Nguyên đổi gió mới dậy thì/ Giã quỳ vàng tươi thêm màu đất// Núi cứ bồi xanh mãi tuổi đôi mươi/ Mùa cà phê chín hồng trên lưng mẹ/ Giọt mồ hôi ngự trị xám thân gầy.

Nhà thơ Trần Nguyệt Ánh ở Đắk Lắk

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Không khuyến khích biến thể các loại thơ truyền thống: lục bát, song thất lục bát, tứ tuyệt, ngũ ngôn, lục ngôn, thất ngôn… thành Thơ 1-2-3.

 

Tìm lại mình trong chiếc lá mùa thu

 

Đã qua hành trình vạn nẻo

Gió cuốn bay về cuối chân trời

 

Cuộc đời vô định

Nằm lại góc phố? Về phơi cánh đồng

Đời ta du mục, dưới lòng sâu sâu!

 

Tiếng sáo trên nương không theo em về phố thị

 

Bước chân đêm quen tiếng nhạc xập xình

Nụ cười anh chơ vơ nứt nẻ

 

Bước chân em vương đầy xác pháo

Hoàng hôn cúi mình khuất núi thiên thai

Nước mắt vầng trăng tưới đẫm mặt người phố núi.

 

Mùa vô tư nhảy nhót trên vai mẹ

 

Những nhọc nhằn chẳng già cỗi bao giờ

Mây dành chỗ choàng trên vạt tóc

 

Mắt mẹ đục dần cho mơ ước con xanh

Cánh cò mùa xuân luân phiên cõng tuổi

Chợt giật mình khi thành phố già nua.

Tranh của họa sĩ Hoàng A Sáng

Câu thơ vắt ngang mây núi

 

Trời Tây Nguyên đổi gió mới dậy thì

Giã quỳ vàng tươi thêm màu đất

 

Núi cứ bồi xanh mãi tuổi đôi mươi

Mùa cà phê chín hồng trên lưng mẹ

Giọt mồ hôi ngự trị xám thân gầy.

 

Một chiều bỗng dưng qua trường cũ

 

Gặp lại mình trong chiếc lá thu phai

Bài học đầu đời rong chơi góc phố

 

Ai đó đánh rơi tự bao giờ

Tôi nhặt về ghép những giấc mơ

Bắt đầu từ những i tờ ngày đầu đến lớp.

 

Có con đường in dấu bàn chân

 

Của người trồng rừng nhiều khi chưa biết mặt

Bao mùa mưa nắng, bao mùa trăng tan

 

Mặt Trời tuần hoàn vòng quanh Trái Đất

Soi tỏ những mặt người

Chỉ có cây đời  khắc dấu không quên!

 

TRẦN NGUYỆT ÁNH

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *