Thơ 1-2-3 Trần Thanh Dũng: Không có sự sáng tạo nào lại dễ dàng

mần được những câu thơ vạm vỡ// người thơ như xác lên đồng/ không có sự sáng tạo nào lại dễ dàng// để tạo ra những ngọn núi mới/ trái đất phải thổ huyết qua họng núi/ cơn đau của sự sáng tạo?

Nhà thơ Trần Thanh Dũng

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Không khuyến khích biến thể các loại thơ truyền thống: lục bát, song thất lục bát, tứ tuyệt, ngũ ngôn, lục ngôn, thất ngôn… thành Thơ 1-2-3.

 

khâu nốt lại buổi chiều muộn?

 

bằng dây tơ trời không màu

chiếc ghe giã cào xám nâu vừa ra khơi

 

giăng mẻ lưới chạng vạng bắt bóng

người đồng bằng luôn hy vọng

vào những mẻ lưới đầy trăng.

 

chưa có con sóng nào táp vào bờ

 

giác này gió cũng hay dậy muộn

những con dã tràng thừa cơ xe cát

 

tôi yêu cái xóm chài quê de mình ra sông Cái

sáng ưỡn ngực hứng ngọn gió đầu tiên

và những con sóng tập tễnh vỡ òa.

 

nhặt vài tiếng đờn cò trôi trên sông Masperro

 

bỏ vào chiếc túi hoài niệm không đáy

chiều ngủ vùi trong vạt áo bà ba

 

nhớ chiếc cầu dừa bắt qua miền yêu dấu

giâm một chạt duyên quê

ít lâu sau lú ra những mắt nụ tình non xanh ?

Tranh của họa sĩ Nguyễn Khôi

trang trí nội thất cao cấp cho một tòa thơ mới

 

bắt đầu với những tính từ sang trọng và ủy mị

kết thúc bằng tiết tấu đắm say của ngôn tình

 

nhưng lâu rồi không có ai đến thăm

vài vị khách không mời, lễ phục

tiễn chủ nhân về với trăm năm?

 

đến tháng Mười con nước lại rong

 

phả lấp hết những buồi vui quê quán

người hàng đáy vắt mình qua sông

 

như bơi trong bình minh

cút kiếm tìm miếng cơm manh áo

ôi Mê-kông khói mây, bãng lãng dáng ông Đồ?

 

tất toán với mùa Thu?

 

còn dư ra ít úa tàn

mùa Đông trơ những cành cây băng giá

 

xin em đừng tất toán với thơ anh

vì như thế ánh vàng trong dâu bể

nhuộm tím chiều đau mãn kiếp nhân sinh?

 

mần được những câu thơ vạm vỡ

 

người thơ như xác lên đồng

không có sự sáng tạo nào lại dễ dàng

 

để tạo ra những ngọn núi mới

trái đất phải thổ huyết qua họng núi

cơn đau của sự sáng tạo?

 

Sóc Trăng 11.2021

TRẦN THANH DŨNG

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *