Thơ 1-2-3 Trần Thuỳ Linh: Những vòng ôm hờ hững dắt nhau đi

VHSG- “Ta ảo tưởng là một cái đinh sắc nhọn/ Ghim chặt tường xi măng/ Ta ngạo nghễ. Ta thỏa mãn, hả hê”, nhưng chẳng biết có ngày đinh han gỉ trở thành phế liệu. Không chỉ ảo tưởng mà cả sự giả trá cũng đang phô bày một cách dị thường trong đời sống: “Rung lên trong nắng từng hồi lảnh lót/ Cảnh báo nụ hôn giá băng giả tạo/ Những vòng ôm hờ hững dắt nhau đi”…

Nhà thơ Trần Thuỳ Linh

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Hàng tháng, Ban biên tập VHSG sẽ chọn những Chùm thơ 1-2-3 hay để trao Tặng thưởng, ưu tiên khuyến khích những tác giả có nhiều chùm thơ được chọn đăng. Giá trị tặng thưởng gồm tiền mặt và quà lưu niệm.

Chúng tôi chân thành cảm ơn sự tham gia hưởng ứng nhiệt tình của bạn thơ, bạn đọc và các đơn vị tài trợ: Báo Đất Việt, Tạp chí Môi Trường & Đô Thị Việt Nam, Công ty TNHH Sản xuất – Thương mại – Dịch vụ Thiên Bút, Công ty TNHH MTV TMDV Diệp Bảo An, Công ty TNHH TOVI, Công ty TNHH Pilot Design Bags, Công ty TNHH May mặc Lâm Mơ, Cơ sở May mặc Tôn Thẩm.

 

Ta ảo tưởng là một cái đinh sắc nhọn

 

Ghim chặt tường xi măng

Ta ngạo nghễ. Ta thỏa mãn, hả hê…

 

Một ngày đinh han gỉ, một ngày tường cũ nát

Ta lăn lóc trong đống phế liệu tiếc những ngày huy hoàng

Những ngày sáng choang, sắc, nhọn, huênh hoang ghim chặt tim người.

 

Đến Đồ Sơn nằm nghe sóng vỗ

 

Rét ủ men sầu chất ngất con tim

Đông đến cả ánh nhìn cô phụ

 

Mùa nghiêng theo gió mặn

Hoang vu miền yêu

Mình ai lạc bước…

Biển chẳng còn mặn nữa, tình ta thôi nồng nàn

 

Phải vì tóc em có nhiều sợi bạc?

Phải vì đuôi mắt anh đã hằn vết chân chim?

 

Sóng biển cũng lặng chìm. Tất cả đã nhạt nhẽo

Anh biết và em biết

Nên chúng mình cách xa…

 

Loa kèn vươn cần cổ nõn nà lời của trắng

Có cái gì chợt nhói trong khuông đời
Đắng đót ánh nhìn dao cứa

Rung lên trong nắng từng hồi lảnh lót
Cảnh báo nụ hôn giá băng giả tạo
Những vòng ôm hờ hững dắt nhau đi.

 

Anh có trở lại mùa đông cũ?

 

Môi mắt nồng nàn sưởi ấm em tới từng mi li mét

Biển hờn ghen ì oạp sóng xô bờ…

 

Mình em trở lại mùa đông cũ lạnh tê từng sợi tóc

Ngoài xa biển khóc mặn đời cát

Anh đã xa vời, anh mãi mãi xa…

 

TRẦN THUỲ LINH (HẢI DƯƠNG)

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *