Thơ 1-2-3 Trần Văn Chính: Bật lên những lớp men kì ảo dưới mặt trời

Ngọn lửa hoàn nguyên// Những ụ đất thô nhám/ Ma thuật bàn tay hiện lên tuyệt mỹ những đường cong// Chúng xếp hàng vào lò theo mật mã riêng/ Đợi bí ẩn ngọn lửa hoàn nguyên ngàn độ/ Bật lên những lớp men kì ảo dưới mặt trời

Nhà thơ Trần Văn Chính

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

 

Thu về mùa giãn cách

 

Heo may chạy hoang phố sấp mặt buồn

Nắng sánh mật chớp vòm xanh đơn độc

 

Dìu dịu len vào cõi bất an người

Em mang áo dài trắng ra hong hoang mang mùa giãn cách

Vuốt phẳng man mác thu

 

Sài Gòn ơi, nghẹt thở!

 

Những con số liệt kê như mũi dao chích nhói vào tim

Những con phố rỗng không ngọn đèn đường bệch bạc

 

Sài Gòn đang chảy máu âm ỉ ngày đêm

Nghẹt thở phố phường trời cao nghẹt thở

Sẽ đến một sớm mai mặt trời lên trong suốt bình yên!

Ngọn lửa hoàn nguyên

 

Những ụ đất thô nhám

Ma thuật bàn tay hiện lên tuyệt mỹ những đường cong

 

Chúng xếp hàng vào lò theo mật mã riêng

Đợi bí ẩn ngọn lửa hoàn nguyên ngàn độ

Bật lên những lớp men kì ảo dưới mặt trời

 

Chiến binh áo trắng

 

Cuộc chiến này họ chưa từng gặp

Hàng trăm bệnh nhân cận kề cái chết vây kín thiết bị

 

Bệnh nhân “sốc” bất ngờ

Những trận sáp lá cà sinh tử

Ngày ngày trận đánh này lúc nào cũng có thể xảy ra

 

Thương mẹ khôn nguôi

 

Vách khuya in bóng mẹ

Một ngọn đèn dầu mẹ sàng sảy đêm

 

Mẹ gánh nắng sương gánh tủi hờn cho con lớn thẳng

Con lang thang cuộc người rạc mẹ trông mẹ ngóng

Con bớt lấm láp đời mẹ đã hư không

 

TRẦN VĂN CHÍNH (HÀ NỘI)

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *