Thơ 1-2-3 Từ Dạ Linh: Bí mật của đêm đang mùa sinh nở

VHSG- “Đông qua chầm chậm, xuân chồm đến/ Đào mai ủ nụ chớm ươm mần/ Ta nghe nỗi nhớ gọi về chốn quê, vọng miền em”. Mùa xuân đồng nghĩa với tình yêu. Yêu người và thương nhớ cố hương. Tình yêu như mùa xuân mãi mãi là điều kỳ bí mà mỗi người tự đi tìm lời giải: “Giấu bí mật đêm trong nồng nàn hơi thở, gió thả trời cao/ Và em nữa, hệ thập phân tình ái/ Đáp số nào đêm gọi mãi, ta vân vi”…

Nhà thơ Từ Dạ Linh

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Chúng tôi chân thành cảm ơn sự tham gia hưởng ứng nhiệt tình của bạn thơ, bạn đọc và các đơn vị tài trợ: Báo Đất Việt, Tạp chí Môi Trường & Đô Thị Việt Nam, Công ty TNHH Sản xuất – Thương mại – Dịch vụ Thiên Bút, Công ty TNHH MTV TMDV Diệp Bảo An, Công ty TNHH TOVI, Công ty TNHH Pilot Design Bags, Công ty TNHH May mặc Lâm Mơ, Cơ sở May mặc Tôn Thẩm.

 

Để có hoa đẹp dâng đời nào dễ đâu

 

Bàn tay vặt những lá mai gầy

Mong xuân hoa nở có đầy những nhớ thương.

 

Tháng Mười một người đưa tay hái lá

Mai ngỡ ngàng hỏi gió có đau lúc chiều sang

Lặng im gió lặng im cây, cuối Chạp mai bung nụ, đời tươi.

 

Bí mật của đêm đang mùa sinh nở

 

Phả vào đêm những điều ta chẳng nói

Đêm hoài thai những ý nghĩ trái mùa.

 

Giấu bí mật đêm trong nồng nàn hơi thở, gió thả trời cao

Và em nữa, hệ thập phân tình ái

Đáp số nào đêm gọi mãi, ta vân vi.

 

Nỗi nhớ em thức dậy ngày cuối năm

 

Những chiều tất bật loang vết nhớ

Em về, hơi thở gọi tên nhau.

 

Đông qua chầm chậm, xuân chồm đến

Đào mai ủ nụ chớm ươm mần

Ta nghe nỗi nhớ gọi về chốn quê, vọng miền em.

Thăm thẳm là khoảng đợi ta nhớ em

 

Ngày của nhớ tính bằng hơi thở

Một khắc trôi nỗi nhớ em dâng đầy.

 

Định hỏi mây, mây tìm về phía núi

Ta hỏi người, gặp buổi vãn chợ chiều

Ngày của nhớ đa chiều đứng đợi, ta gặp em phía khôn cùng.

 

Củ khoai lùi ấm bụng trẻ chăn trâu

 

Tôi vẫn thích những chiều như thế

Cánh đồng làng bê trễ mùi rạ rơm.

 

Những chiều đông cay nồng khói rạ

Củ khoai lùi chúng tôi bẻ chia nhau

Hương thơm thoảng cả ngày sau vẫn còn.

 

Thương yêu đâu đợi thốt nên lời

 

Ngày chưa kịp thênh thang điều cũ mới

Người gặp nhau chỉ đủ thoáng nhìn nhau.

 

Một câu hỏi trong muôn vàn câu hỏi

Mắt môi tình vời vợi kể về nhau

Khoảng lặng yêu thương đâu cần nói, đủ đong đầy trong nhau.

 

TỪ DẠ LINH (KON TUM)

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.