Thơ 1-2-3 Từ Dạ Linh: Hãy gieo lấy những yêu thương cho đời

VHSG- Cây cối như con người cũng có linh hồn. “Những thuyết âm mưu nhiều nhan nhản/ Ngày đang tạo tác trên cây đời”. Khi con người đục phá những thân cây vì lý do nào đó, đâu biết rằng họ đang tàn phá môi sinh, hủy hoại sự sống chính mình. Vì vậy chúng ta “Hãy gieo lấy những yêu thương cho đời/ Rồi tuổi tên cũng chìm vào đất lạnh/ Còn lại với đời là những khoảng xanh êm”…

Nhà thơ Từ Dạ Linh

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Chúng tôi chân thành cảm ơn sự tham gia hưởng ứng nhiệt tình của bạn thơ, bạn đọc và các đơn vị tài trợ: Báo Đất Việt, Tạp chí Môi Trường & Đô Thị Việt Nam, Công ty TNHH Sản xuất – Thương mại – Dịch vụ Thiên Bút, Công ty TNHH MTV TMDV Diệp Bảo An, Công ty TNHH TOVI, Công ty TNHH Pilot Design Bags, Công ty TNHH May mặc Lâm Mơ, Cơ sở May mặc Tôn Thẩm.

 

Người đừng đục phá những thân cây

 

Những thuyết âm mưu nhiều nhan nhản

Ngày đang tạo tác trên cây đời.

 

Cây mọc lên xanh um, cành lá tỏa

Chim tụ về làm tổ hót líu lo

Rồi mọc lên những điều man trá, đục thân cây nhoi nhói cành.

 

Hãy gieo lấy những yêu thương cho đời

 

Rồi tuổi tên cũng chìm vào đất lạnh

Còn lại với đời là những khoảng xanh êm.

 

Mới buổi sáng tranh nhau điều sai đúng

Chiều trở về phải khóc tiễn đưa nhau

Mỗi thời khắc gắng vì nhau mà sống, bởi cuộc đời xanh cây.

Cho những cánh rừng biến mất cả hình hài

 

Những miền nhớ dài hơn tiếng hú

Ta ru người, bỡ ngỡ những dư âm.

 

Rừng đã cạn, con nai giờ lạc núi

Đâu lá vàng xào xạc lúc chiều hôm

Tiếng hú dài đêm vắng, thú về đâu, vọng vách núi cheo leo.

 

Xin đừng để đất nổi giận cuốn phăng

 

Những cội rễ bám vào mạch đất

Mấy ngàn năm đất trỗ những ân tình.

 

Đất là nghĩa, đất làm nên ân nghĩa

Đất nuôi ta, đất ôm ấp chở

Khi đất giận rùng rùng núi lở, nhỏ nhoi số kiếp con người.

 

TỪ DẠ LINH (KON TUM)

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *