Thơ 1-2-3 Võ Hoàng Phương: Lời nói hồn nhiên đứa trẻ mười ba làm đau thắt tim người

Cô hỏi em về hoàn cảnh gia đình// “Khổ!”- em nhỏ nhẻ câu trả lời cộc lốc/ “Ông bà làm mía, bố chăn dê, mẹ bỏ em đi mất”// Lời nói hồn nhiên đứa trẻ mười ba làm đau thắt tim người/ Một từ “khổ” thôi thốt ra từ khô khốc đôi môi/ Cô muốn em biết vươn lên từ đấy.

Nhà thơ – nhà giáo Võ Hoàng Phương ở Nghệ An

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Không khuyến khích biến thể các loại thơ truyền thống: lục bát, song thất lục bát, tứ tuyệt, ngũ ngôn, lục ngôn, thất ngôn… thành Thơ 1-2-3.

 

Cô hỏi em về hoàn cảnh gia đình

 

“Khổ!”- em nhỏ nhẻ câu trả lời cộc lốc

“Ông bà làm mía, bố chăn dê, mẹ bỏ em đi mất”

 

Lời nói hồn nhiên đứa trẻ mười ba làm đau thắt tim người

Một từ “khổ” thôi thốt ra từ khô khốc đôi môi

Cô muốn em biết vươn lên từ đấy.

 

Cứ ám ảnh câu trả lời tỉnh qoeo, khô khốc

 

Từ đứa học trò nghèo

Trong lớp học của tôi

 

Điều em mong giản dị với nhiều người

Nhưng với em, với cả tôi…

Nó hoàn toàn xa xỉ!

Tranh của họa sĩ Phạm Phương Thảo

Tiên bụt ở trong tim, tôi vẫn hằng tin thế

 

Khi ta biết thiện lương

Điều tốt đẹp rất gần

 

Tôi vẫn tin rằng đời sẽ rất công bằng

Chẳng lấy hết của ai

Và chẳng bao giờ cho ai tất cả

 

Cậu học trò nghèo đôi bàn tay tím ngắt

 

Giá rét miền rừng chẳng biết thương

Những đầu trần manh áo mỏng tang

 

Em vẫn đến trường

Miệng hà hơi mong bàn tay đỡ cóng

Con đường dài còn gian nan lắm

 

VÕ HOÀNG PHƯƠNG

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.