Thơ 1-2-3 Võ Văn Trường: Cái đẹp sáng bừng ở chốn tối tăm

VHSG- “Ngày Nguyễn Du viết Kiều, đâu có để mua vui/ Khi tiếng khóc phận thân… đời ba chìm bảy nổi” rồi mấy trăm năm sau với Nguyễn Tuân “Tử tù mà còn chơi chữ/ Cái đẹp sáng bừng ở chốn tối tăm”. Ý thức về sứ mệnh thiêng liêng của con chữ tiền nhân, Võ Văn Trường chia sẻ nỗi đau với bao số phận và ước muốn vượt thoát, thăng hoa: “Nuôi con chữ, bởi nghèo con chữ/ Chân lấm tay bùn vẫn “nhất tự vi sư”/ Để đất nước bay lên, tạc trời xanh, tháp bút”…

Nhà thơ Võ Văn Trường

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Hàng tháng, Ban biên tập VHSG sẽ chọn những Chùm thơ 1-2-3 hay để trao Tặng thưởng, ưu tiên khuyến khích những tác giả có nhiều chùm thơ được chọn đăng. Giá trị tặng thưởng gồm tiền mặt và quà lưu niệm.

Chúng tôi chân thành cảm ơn sự tham gia hưởng ứng nhiệt tình của bạn thơ, bạn đọc và các đơn vị tài trợ: Báo Đất Việt, Tạp chí Môi Trường & Đô Thị Việt Nam, Công ty TNHH Dược phẩm Phú Mỹ – PMPHARCO, Công ty TNHH Sản xuất – Thương mại – Dịch vụ Thiên Bút, Công ty TNHH MTV TMDV Diệp Bảo An, Công ty TNHH TOVI, Công ty TNHH Pilot Design Bags, Công ty TNHH May mặc Lâm Mơ.

 

Đồng bãi mắt đau, biển lũ đục ngầu

 

Mùa thu chạm cuộc biệt ly ba mẹ

Một đứa trẻ biết gì… tuổi mới lên hai

 

Xót xa, mưa lạnh, gió tràn

Thắt ruột miền Trung giông bão

Xé lòng thương xứ thùy dương

 

Anh bảo vệ dặn dò, đóng cửa sổ trước cơn mưa

 

Cũng quan trọng kém chi làm nhân sự

Giữa khi đại hội tràn tràn

 

Lỡ thôi, cơn giông bất chợt

Căn nhà gió bão, tứ tung

Mới hay dụng nhân, dụng mộc.

 

Những cánh cửa, chiếc van tim khép mở

 

Ngày bình yên, xuôi ngược chuyến đò

Gã thương lái, nhớ nụ cười bến nước

 

Đời thương hồ phải lòng, hoa bướm

Tình quê còn nghĩa vợ chồng

Nên đành mở khép đa đoan…

Tại sao không, nết người con chữ

 

Bài học vỡ lòng đất nước dấu yêu

Tiếng gà gáy, hừng đông ba mẹ ra đồng

 

Nuôi con chữ, bởi nghèo con chữ

Chân lấm tay bùn vẫn “nhất tự vi sư”

Để đất nước bay lên, tạc trời xanh, tháp bút.

 

Ngày Nguyễn Du viết Kiều, đâu có để mua vui

 

Khi tiếng khóc phận thân… đời ba chìm bảy nổi

Người cầm bút đau dòng lệ buốt

 

Chợt nhớ cái thú  sau này của cụ Nguyễn Tuân

Tử tù mà còn chơi chữ

Cái đẹp sáng bừng ở chốn tối tăm.

 

Cơn gió, tìm xưa, rớt lại bên đời

 

Anh chạy về ký ức, quờ tay. Giấc mơ thảng thốt

Yêu thương dối lừa, cơn đau. Thuyền đà bỏ bến

 

Thì xin em, cánh hoa, viên sỏi

Ném lên niềm chơi vơi, những bơ vơ, khung trời mắt biếc

Tìm nhau, hết một đời nhau.

 

Thương Huế mùa này…

 

Lưng nỗi nhớ cứ dài như tóc

Có cấm thành đâu sao ta đứng đợi người

 

Đợi tháng, đợi năm, đợi rằm nguyệt tận

Đợi mắt môi đánh bắt nỗi buồn

Một dòng Hương. Tiếng chuông Thiên Mụ. Xa rồi thuở ấy tần phi.

 

VÕ VĂN TRƯỜNG (QUẢNG NAM)

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *