Thơ 1-2-3 Võ Văn Trường: Độ lượng yêu thương cho nhận nụ cười

VHSG- “Đời người miệng tiếng thế gian/ Tích xưa Đường Tăng thỉnh kinh qua bao ải yêu ma/ Bởi Phật Chúa cũng cam go trước giờ lên Phật Chúa”. Nhắc lại tích xưa để tự răn mình và nhắc người, Võ Văn Trường cũng thức nhận cái lẽ thường tình nhưng không phải ai cũng ngộ ra giữa chợ đời còn lắm hỉ nộ ái ố: “Toan tính, bán mua, cuộc đời, phiên chợ/ Độ lượng yêu thương cho nhận nụ cười/ Thành vi diệu tiếng chuông Thánh lễ”…

Nhà thơ Võ Văn Trường

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Hàng tháng, Ban biên tập VHSG sẽ chọn những Chùm thơ 1-2-3 hay để trao Tặng thưởng, ưu tiên khuyến khích những tác giả có nhiều chùm thơ được chọn đăng. Giá trị tặng thưởng gồm tiền mặt và quà lưu niệm.

Chúng tôi chân thành cảm ơn sự tham gia hưởng ứng nhiệt tình của bạn thơ, bạn đọc và các đơn vị tài trợ: Báo Đất Việt, Tạp chí Môi Trường & Đô Thị Việt Nam, Công ty TNHH Sản xuất – Thương mại – Dịch vụ Thiên Bút, Công ty TNHH MTV TMDV Diệp Bảo An, Công ty TNHH TOVI, Công ty TNHH Pilot Design Bags, Công ty TNHH May mặc Lâm Mơ, Cơ sở May mặc Tôn Thẩm.

 

Đời người miệng tiếng thế gian

 

Tích xưa Đường Tăng thỉnh kinh qua bao ải yêu ma

Bởi Phật Chúa cũng cam go trước giờ lên Phật Chúa

 

Thiện căn tại lòng, tâm tĩnh tại

Làm lành, lánh dữ, thứ tha

Hồi chuông tịnh độ vang xa… cõi người

 

Trả vay, được mất, nợ nần

 

Cõi trăm năm đã chật đầy bến mê

Đường nhân thế, ngã ba ngã bảy…

 

Toan tính, bán mua, cuộc đời, phiên chợ

Độ lượng yêu thương cho nhận nụ cười

Thành vi diệu tiếng chuông Thánh lễ

Bên tượng Chúa nhớ lâu đài ước mộng

 

Nhớ Noel năm nào, tình xẻ làm đôi

Màu tím ấy hóa hoàng hôn sám hối

 

Người xa lòng, lời thề bồi tóc rối

Trí trá câu kinh nhân thế đã từng

Ăn năn đầy vết sẹo

 

Hoa sao thường héo, cỏ thường tươi

 

Bình sinh đời lặng lẽ

Úa – xanh đều sống hết mình

 

Một đêm Thánh đường cứu cánh

Chúa sinh, những phép nhiệm màu

Ưu đàm kiếp tu đời cỏ

 

Tâm sự bằng ly buồn, chiều xuống đàn ông

 

Có giấc mơ người con gái về từ mấy sông mấy suối

Đèo cao và cả thung sâu

 

Tìm người xưa lạc mong tin nhạn

Như nỗi lòng Tô Vũ thuở chăn quê

Hạnh phúc phóng sinh, đêm lưu đày cõi mộng.

 

VÕ VĂN TRƯỜNG (QUẢNG NAM)

 

One thought on “Thơ 1-2-3 Võ Văn Trường: Độ lượng yêu thương cho nhận nụ cười

  1. Phương says:

    Góp ý:
    Thơ 1-2-3 Võ Văn Trường: Độ lượng yêu thương cho nhận nụ cười.
    Tôi đọc toàn chùm thơ trên & dường như thấy bạn Trường quên mất một lẽ mà mọi người đều biết & hiểu rõ: Chúa hay Phật cũng là con người được sinh ra tại thế gian loài người.Cả hai đi qua con đường tu tập & thực hành tu-giảng đạo-làm việc-thể hiện lòng nhân với mọi người xung quanh.v.v. rồi mới giác ngộ Đạo,tuy mỗi một con người ngộ & đắc đạo khác nhau nhưng cả hai đã “Giác ngộ đạo”.
    Bài số 4:
    “Hoa sao thường héo, cỏ thường tươi”(1)
    Tôi xem & đọc lên nghe không hiểu gì cả.Tại sao tác giả Trường lại đặt tên & diễn đạt ý như vậy?Thật ra,”héo-tươi” là hai mặt của một “sống”.Mọi vật(con người-sự vật)đều có khi tươi & có khi héo theo quy luật tự nhiên.Điều này,chắc bạn Trường cũng biết rõ,vậy mà bạn lại làm ra câu trên>Thật tình tôi không hiểu???Diễn đạt ý & kết ý,bạn Trường hình như không biết sắp xếp từ,ngữ hay sao xét về ý & bố cục câu:trong các câu này(từ câu 2 đến câu 6)rất “lộn xộn”,tôi ví dụ:
    “…Một đêm Thánh đường cứu cánh
    Chúa sinh, những phép nhiệm màu
    Ưu đàm kiếp tu đời cỏ.”
    Tên bài có hoa,có cỏ.Vậy mà diễn ý-kết bài chỉ nói cho cỏ,hoa thì không nhắc đến.Còn nữa: không thể nào” Một đêm Thánh đường cứu cánh”=>Dùng từ “mất trật tự”(dù đã dùng phép đảo ngữ).Độc giả có thể “hiểu lầm”:Chúa được sinh ra tại nhân gian để “cứu rỗi” loài người hay Chúa sinh ra những phép nhiệm màu ?
    Vài lời góp ý.Rất mong bạn Trường & BBT-BLĐ trang vanhocsaigon.com thứ lỗi.Tôi chào trân trọng.
    pnguyenminh37@gmail.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *