Thơ 1-2-3 Vũ Trần Anh Thư: Nàng như cánh hoa xuân chờ anh nơi bậu cửa

VHSG- “Ơi nếp nhà xưa hương trầm thoảng trong tiềm thức/ Nồi nước mùi già thơm thảo gió tất niên/ Nàng như cánh hoa xuân chờ anh nơi bậu cửa”. Mùa xuân là mùa hạnh phúc sinh sôi. Mùa xuân cũng là mùa làm sống lại, làm mới lại những điều tưởng chừng xưa cũ của vũ trụ, thiên nhiên và trong trái tim mỗi người: “Đã bao mùa lộc vừng thay lá/ Tình em tơ nõn buổi ban đầu/ Tay trong tay mình lặng yên nghe chồi biếc”…

Nhà thơ Vũ Trần Anh Thư (còn có bút danh Trần Anh Thư)

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Chúng tôi chân thành cảm ơn sự tham gia hưởng ứng nhiệt tình của bạn thơ, bạn đọc và các đơn vị tài trợ: Báo Đất Việt, Tạp chí Môi Trường & Đô Thị Việt Nam, Công ty TNHH Sản xuất – Thương mại – Dịch vụ Thiên Bút, Công ty TNHH MTV TMDV Diệp Bảo An, Công ty TNHH TOVI, Công ty TNHH Pilot Design Bags, Công ty TNHH May mặc Lâm Mơ, Cơ sở May mặc Tôn Thẩm.

 

A i  T ế t  x ưa  k… h… ô… n… g…

 

Tiếng gọi của nàng lan trong mưa xuân

Xa lắc – gụi gần bâng khuâng miền nhớ

 

Ơi nếp nhà xưa hương trầm thoảng trong tiềm thức

Nồi nước mùi già thơm thảo gió tất niên

Nàng như cánh hoa xuân chờ anh nơi bậu cửa.

 

Nếu già đi bên nhau thì hãy thật chậm nhé anh

 

Mình thong dong sóng đôi Lục Thuỷ chiều xuân

Nghe sóng hồ nhắc về lời tỏ tình thuở trước

 

Đã bao mùa lộc vừng thay lá

Tình em tơ nõn buổi ban đầu

Tay trong tay mình lặng yên nghe chồi biếc.

Ngã vào nụ cười em từ thuở ấy

 

“Vì sao Pisa nghiêng và nghiêng tự bao giờ

Có khi nào đứng thẳng lại được không?”…

 

Em đừng ngưỡng mộ Pisa rồi đặt ra muôn vàn câu hỏi

Tháp chuông cũng như anh bị quyền uy vô hình dẫn lối

Đến bây giờ đã đứng dậy nổi đâu.

 

Em đến nhé cổng trời Quản Bạ

 

Nghe câu chuyện chàng trai H’mông đàn môi réo rắt

Dụ nàng tiên Hoa Đào theo suối nhạc nương lại trần gian

 

Nàng bị Ngọc Hoàng bắt về trời nước mắt chảy xanh sông Miện

Cặp nhũ thương con gửi lại tượng hình Núi Đôi

Để bây giờ bốn mùa tuyệt tác thiên nhiên mê đắm lòng người.

 

Tĩnh

 

Hoàng hôn buông vào đêm

Không thanh âm mà vô cùng sâu lắng

 

Em buông xuống đời anh

Đoá quỳnh hương đêm không trăng

Lặng lẽ thôi mà thăm thẳm khôn cùng…

 

VŨ TRẦN ANH THƯ (HÀ NỘI)

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *