Thơ 1-2-3 Vũ Tuyết Nhung: Hoạ thiên nhiên không đáng sợ bằng những vỏ chai vô cảm

VHSG- Vũ Tuyết Nhung là một trong những tác giả vừa được nhận Tặng thưởng Thơ 1-2-3 tháng 9.2020. Giàu sức nghĩ sức viết và cấu tứ chặt chẽ, thơ Vũ Tuyết Nhung đầy ám gợi và cảnh tỉnh trước những bất trắc của đời sống. Đó là tài năng và bản lĩnh của một cây bút dấn thân mang tới nhiều hy vọng cho thi đàn, nhất là đối với thể thơ mới 1-2-3. “Mạng xã hội thảm thiết lời kêu cứu, đầy ảnh khoe ăn chơi/ Người thơ không uống cloxit sao chữ ì ạch đắng xót?/ Hoạ thiên nhiên không đáng sợ bằng những vỏ chai vô cảm” và những câu hỏi xoáy vào tâm can mỗi con người trước thảm họa từ thiên nhiên: “Những giọt mặn có thể ngăn lũ ngừng những vành trắng tang thương?/ Những mùa lũ sau nỗi đau lớn hơn nước mắt có để dành?/ Mỗi người một cây xanh đồi, lũ ngủ yên, sao ta không nhớ?

Nhà thơ trẻ Vũ Tuyết Nhung

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Hàng tháng, Ban biên tập VHSG sẽ chọn những Chùm thơ 1-2-3 hay để trao Tặng thưởng, ưu tiên khuyến khích những tác giả có nhiều chùm thơ được chọn đăng. Giá trị tặng thưởng gồm tiền mặt và quà lưu niệm.

Chúng tôi chân thành cảm ơn sự tham gia hưởng ứng nhiệt tình của bạn thơ, bạn đọc và các đơn vị tài trợ: Báo Đất Việt, Tạp chí Môi Trường & Đô Thị Việt Nam, Công ty TNHH Dược phẩm Phú Mỹ – PMPHARCO, Công ty TNHH Sản xuất – Thương mại – Dịch vụ Thiên Bút, Công ty TNHH MTV TMDV Diệp Bảo An, Công ty TNHH TOVI, Công ty TNHH Pilot Design Bags, Công ty TNHH May mặc Lâm Mơ.

 

Ngập tôi biển gai trận lũ, đêm trắng mặt màn mưa

 

Những vành tang hốt hoảng mặt người, nhợt nhạt thú chết trôi

Nóc nhà người đàn bà dỗ con ướt sũng lời ca dao

 

Mạng xã hội thảm thiết lời kêu cứu, đầy ảnh khoe ăn chơi

Người thơ không uống cloxit sao chữ ì ạch đắng xót?

Hoạ thiên nhiên không đáng sợ bằng những vỏ chai vô cảm

 

Đàn bà viết thơ tình thoát xác ảo mê cùng chữ

 

Khi tai nghe loa rè, má in vân tay của đàn ông

Những sao xanh xưa cùng nhau vẽ màu bay vào ký ức

 

Trái tim sẹo vẫn hướng phía mặt trời không chịu thành đồng nát

Thăng hoa đêm tự ướp hương vẽ màu vào giấc mơ không sắc

Người đàn bà viết thơ tình chỉ ngoại tình với chữ trong đêm

 

Chúng ta giờ chỉ có nước mắt để khóc anh hùng?

 

Thiên nhiên mất con đã vô cảm trước nỗi đau loài người

Như em đã thôi nghĩ về những đồi trọc vắng tiếng chim

 

Những giọt mặn có thể ngăn lũ ngừng những vành trắng tang thương?

Những mùa lũ sau nỗi đau lớn hơn nước mắt có để dành?

Mỗi người một cây xanh đồi, lũ ngủ yên, sao ta không nhớ?

Ta vẫn ước tâm an và luôn mong đi đường lụa

 

Mơ trái đất này ngay cả nước lã cũng ngọt và thơm

Thế giới không phải bàn là đời không như chiếc áo nhăn

 

Giữa bỏng rát sa mạc nơi bão giông vẫn vô tư tiến lên

Trên môi nhẩm một điệu nhạc quen dù chân phồng rộp nhựa đường

An nhiên luôn bên mà những giấc mơ xa che mắt con người

 

Con voi bị quản tượng buộc vào chiếc cọc bé xíu

 

Ngày bé sức nó yếu vẫy vùng rồi cũng phải chịu thua

Lớn lên nó đã quen ý nghĩ cọc to, không giật nữa

 

Em xoa cao vết vân tay chồng trên da bao ngày lên sẹo

Cứ nâng nỗi đau trên vai mà quên mình có thể đặt xuống

Cam chịu như voi nên hạnh phúc mãi ở cuối đường em bước

 

Những bóng mỡ môi người  nụ cười thoả mãn khi ăn

 

Thành kẻ cướp lấy đi ngày chó và người còn thân thiết

Những đêm trắng trông nhà, ngày bảo vệ chủ bằng không

 

Người với người có thể cầm dao giấu lưng khi cùng nhau hát

Chó bóng hình hồn cốt chỉ biết trao duy nhất chủ mình thôi

Bản năng lớn thêm chúng ta đang mang hồn quái vật lốt người

 

Em tủi thân nhìn chồng hàng xóm giúp vợ việc nhà

 

Người chồng ấy đẹp trai giỏi ngoại giao kiếm được nhiều tiền

Những buổi tối không rượu bia bài bạc ở nhà dạy con

 

Soi gương thấy mình nhan sắc khá hơn người vợ anh ốm yếu

Khi thân nghe chị kể mười năm gối khóc đợi anh tỉnh mê

Chợt hiểu rằng muốn chồng bằng người sao mình không như vợ họ?

 

VŨ TUYẾT NHUNG

(NGA SƠN – THANH HÓA)

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *