Thơ Thái Hồng: Gạn đục trong xuôi biển lớn vô cùng

VHSG- “Người đàn bà cũ/ đi qua sa mạc nắng lóa/ bằng bước chân lạc đà/ để lại khung tranh đẹp với hàng cây muôn đời không trụi lá”. Những câu thơ hình như “vận” vào Thái Hồng, một trong những gương mặt thơ nữ độc đáo, khác biệt hiếm hoi của Đồng bằng sông Cửu Long mang giấc mơ “gạn đục trong xuôi biển lớn vô cùng”. Đằng sau sự hồn nhiên, hay cười của Thái Hồng là một trái tim nhạy cảm, một tâm hồn nặng trĩu ưu tư “Đêm trắng, trắng đêm, nhiều đêm trắng/ cái hố đen hun hút ma lực/ cái hố thẳm buồn khi chạm đáy/ bao phận đời, phận người loay hoay” cùng những cảm thức nghiệm sinh đầy ngạc nhiên về môi sinh, thế thái nhân tình. (PH)

Nhà thơ Thái Hồng

 

KỂ LÚC 4 GIỜ SÁNG

 

Lắng dần rồi im ắng

ráo hoảnh đêm

 

Cơn không ngủ

thỉnh thoảng thăm viếng

rồi thành khách quen không mời cứ đến

 

Đầu tiên thú vị!

như kẻ giàu có rủng rỉnh thời gian nhàn nhã

mặc tình thăng hoa

mặc tình suy tưởng

chạy rong qua bao miền lạ

 

Đêm trắng, trắng đêm, nhiều đêm trắng

cái hố đen hun hút ma lực

cái hố thẳm buồn khi chạm đáy

bao phận đời, phận người loay hoay

 

Thuở hồng hoang trái đất sơ khai

hồn nhiên cỏ cây, ban mai nõn lá

bởi Adam bởi Eva bởi vườn địa đàng tình ái

giam thống khổ nhân tình mãi mãi trần gian

 

Thế giới loài người đầy rẫy bất an

tham vọng, chiến tranh, con đường hủy diệt

nỗi bất lực nằm dưới bánh xích răng nghiến đêm vỡ vụn

ngày trộn lẫn đêm lẫn máu bao người

 

4 giờ rồi! Lẽ tất nhiên bình minh thôi

không thể mãi lặng thinh những chiến binh thời đại

không thể để mặc nhiên khi sông cuồn cuộn chảy

gạn đục trong xuôi biển lớn vô cùng

 

Làm gì đi!

để vơi dòng nước mắt

khóc đôi bờ sạt lỡ vượt thời gian

đừng để sự bốc hơi… vô tội vạ

bởi lòng tham, bởi ngu xuẩn mà ra

 

Đất nước đầy khúc tráng ca

Nguyễn Trãi và nghĩa nhân trong Bình Ngô đại cáo

vẫn hiên ngang sợ gì gươm giáo

thơ Cụ Đồ lưu khí phách nghĩa sĩ trận vong

 

Khởi hành đã là sự thành công!

vơi âu lo về ngày trái gió

qua 4 giờ rạng đông dần sáng tỏ

dưới bầu trời này con người tự do

 

NHỮNG ĐỨA TRẺ CẦN HỌC LẠI

ĐIỀU ĐƠN GIẢN NHẤT

 

Trải qua văn minh loài người

thế giới trả giá cho sự huyễn hoặc

ảo tưởng về tham vọng

sụp đổ trước quyền năng thiên nhiên:

thiên tai, dịch bệnh hủy diệt

 

Trải qua triệu triệu năm tiến hóa

con dao hai lưỡi của trí thông minh

rơi vào tay kẻ sát nhân

 

Mặt trời mang nắng cho quá trình quang hợp

con giun luồn mình làm nên đất thở dưới chân

âm thầm sinh sôi bất diệt

 

Dừng lại đi những đứa trẻ ngô nghê

đang lùi về phía tuyệt vọng

mà ngạo nghễ tưởng mình vĩ nhân

 

Học lại điều đơn giản nhất:

cái chết bình đẳng

phận người mỏng giòn và đầy giới hạn*

________

* Nhân đọc Moustapha Dahleb.

KHUNG TRANH

 

Người đàn bà cũ

đi qua sa mạc nắng lóa

bằng bước chân lạc đà

để lại khung tranh đẹp với hàng cây muôn đời không trụi lá

 

Người đàn bà cũ

muộn màng đi qua cánh đồng khát mê

những vết nứt cằn khô như mạch máu rạn trên da tím tấy

để lại bài ngợi ca về sự sống vĩnh hằng

 

Người đàn bà cũ

oằn vai đòn gánh làm mưa

chăm chút cho vườn ươm nở mùa nhan sắc

như con ong chuyên cần chắt chiu từng giọt mật

làm nên cổ tích cuộc đời chất ngất men say

 

Người đàn bà cũ

bức tĩnh vật trong nhập nhoạng chiều buông rũ

chợt sáng lên gam màu rất lạ

như nàng Mona Lisa đầy khuyến dụ

 

Người đàn bà cũ

thôi miên từng góc khuất ánh nhìn

 

ẢO LÀ CẢM GIÁC ĐẦY MÊ HOẶC

 

Trở về trong chếnh choáng

hình như chưa đủ say

hình như còn thiếu này!

tôi nợ tôi

tôi lạc tôi trong chiều bình yên

 

Cô đơn trong căn phòng

lặng đến nghe rõ nhịp đập con tim tận hiến

ai gọi?

mơ hồ gần mà như xa khuất vòng tay

 

Thèm gọi

tìm nhau hoang dã

thảo nguyên xanh nguyên thuỷ loài người

 

Khi ý thức manh nha tan rã

trở về chính tôi

loay hoay vụng về giữa mớ hổn độn

 

Chẳng thể gọi tên bất cứ điều gì cụ thể

tiếc, nhớ, buồn, vui, thương, giận…

làm sao điền vào chỗ trống

làm sao? Làm sao?

chiếc hố đen không thể lấp được rồi

 

Sự hủy diệt từ ta!

 

CÒN ĐÂY MÙA LŨ

 

Chỉ muộn chút, rồi cũng về thôi! Mùa lũ đồng bằng

mà vàng phai màu hoa điên điển

phận nông dân cả đời neo cùng mưa nắng

héo hon sớm ngóng chiều nghiêng

 

dẫu liêu xiêu mùa nước cũng về

nụ cười vỡ òa hồn nhiên như sông chảy

buồn vui thật thà đến là như vậy

cuộc mưu sinh cần mẫn đêm ngày

 

đã chưa lâu, chưa quên cái gọi “thiên tai”

những mái lá chìm trong biển nước

tiếng hú gọi khản niềm đau tuyệt vọng

lũ cuốn phăng phăng mơ ước một đời

 

bạn về chơi!

đồng bằng giờ sống chung với lũ

những rủi may chìm cổ tích đời thường

sản vật của sông, người chịu thương chịu khó

kế sinh nhai gắn liền mùa nước đỏ

 

rưng rưng cay sợi khói rơm thơm nức đồng chiều

 

THÁI HỒNG (VĨNH LONG)

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *