Trần Lê Khánh cây cỏ gỡ giọt mưa bay

VHSG- gặp nhau một thoáng/ vỡ rầm tiếng hư vô/ mặt trăng nào biết đêm/ mặt trời nào biết ngày/ quanh năm ngó những vòng quay/ cây cỏ gỡ giọt mưa bay/ thổi theo ngọn mây say sóng

tầm hương

 

chiều đi ngang ghềnh đá

con sóng vô tư rượt đuổi vô tư

triền miên bất tận

ái ân này rồi như bọt trắng trôi xa

chiều đi ngang ghềnh đá

chiều mòn

phôi pha

 

bẫy trăng

 

đêm đó

em rủ anh đi bẫy trăng

bằng vũng nước con con đầu ngõ

anh cười

rằng trăng chỉ thích biển hồ sông suối

thích dạ khúc buông trôi

ngọn đèn buồn rượi

đêm đêm giả vờ đứng im

giăng bầy thiêu thân bay về nhìn

rơi vào vũng nước

bẫy em

 

tri kỷ

 

vì ta là rơm rỗng

phúc cho người thù tạc hình nhân

giữa cánh đồng

bầy đỉa đói không còn lân mẫn

đốt cơn gió trống

phúc cho người thù tạc tình nhân

 

khói

 

sân đình chật người

khói nghi ngút bao la

khuôn mặt hoa hầm hập đỏ

em cởi hư không

lau nhẹ giọt mồ hôi

cho con kỳ lân đá

 

màu

 

linh hồn linh hồn em tự đọa đầy trên cánh đồng

lốm đốm trắng muốt

mãi không muốn bay lên trên trời

nên suốt đời nhuộm hồng cánh sen

 

về

 

con chim đậu trên chiếc lá vàng

kiếp sau cả hai sẽ hóa người

thành đôi tình nhân mỏi bước

tìm về gốc cây cũ

chờ nhau

Nhà thơ Trần Lê Khánh

lỡ

 

lá xuống tay

thu đỏ rực

gió rơi lả chả trong mây

hàng cây đau hiện nguyên hình

thu đi rồi

nhát chém rung rinh

 

mây say

 

trời thổi gió thật sâu

hai áng mây vô định

lơ lửng nhẹ tênh

đong đưa cái không hình dạng

khoác cái muôn vạn trạng

gặp nhau một thoáng

vỡ rầm tiếng hư vô

mặt trăng nào biết đêm

mặt trời nào biết ngày

quanh năm ngó những vòng quay

cây cỏ gỡ giọt mưa bay

thổi theo ngọn mây say sóng

 

ngày về của mây

 

hàng cây từ thuở đứng im

em về phố cũ rêu tìm cánh bay

gió ru chiếc lá trên tay

bỏ rơi giọt nắng cay cay mắt buồn

biết rằng gió sẽ đi luôn

ngày qua tháp đổ tiếng chuông mấy chiều

đường dài cũng chỉ bấy nhiêu

đâu theo mãi được những điều hôm qua

chân trời gần đúng ở x a

thôi em đừng có thiết tha làm gì

hàng cây từ thuở em đi

rêu phong hóa cánh thiên di tìm bầy

bây giờ phủ kín nơi đây

ngày về cọng rễ trật trầy thêm sâu

TRẦN LÊ KHÁNH

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.