Trần Ngọc Mỹ hạt ánh sáng đã bật tung vỏ đêm

VHSG- Anh!/ Trở dậy cùng em/ Hạt ánh sáng đã bật tung vỏ đêm/ Ngọn ban mai chảy tràn khuôn mặt cỏ/ Con chim non mang tiếng hót mơ mộng/ Lảnh lót điều gì?

LỜI BUỔI SỚM

 

Cứ tưởng bận rộn làm ta quên

Những câu thơ sẽ ngủ yên ngày tháng

Cứ tưởng đời bon chen ta tắc nghẽn

Biết đâu có lúc tung tẩy thế gian này

 

Trước cửa nhà lễ hội náo nức sáng nay

Ngó ra thấy vườn thơm bung biêng cây cỏ

Mùa xuân đã gieo trồng hy vọng ở đó

Nắng vàng tràn lên hương sắc hoa hồng

 

Cứ tưởng niềm vui là điều gì đó xa xôi

Khản cổ cầu trời khấn phật

Giàu – nghèo, sướng – khổ, được – mất

Hóa ra ở tâm của mình

 

Người hàng xóm bên chiếc rào lá phơi

Đã trở dậy nhóm lửa niềm vui tí tách

Đàn chim gọi nhau đu mây líu ríu

Tiếng hót lảnh lót ngút ngát trời xanh

 

Ta nhấp chén trà thơm mềm môi

Tắm rửa bình minh thanh sạch

Trái tim bình yên và mặt trời có thật

Ngày chủ nhật chầm chậm đang trôi.

 

MỘT LẦN THÔI

 

Em trở dậy

Anh vẫn ngủ

Gương mặt vừa lạ vừa quen

Lảng bảng mái tóc chấm màu chân sóng

Treo ý nghĩ em lơ đãng

Thương nhau nhạt nhòa tháng năm

 

Hoa đã tím mấy mùa trăng

Lòng người ướt sương đêm hoang hoải

Tình yêu nào mãi mãi

Còn tha thiết

Không anh?

Em muốn trái tim hồi sinh

Sau giấc ngủ

Một lần thôi

Một lần thôi

Anh!

Trở dậy cùng em

Hạt ánh sáng đã bật tung vỏ đêm

Ngọn ban mai chảy tràn khuôn mặt cỏ

Con chim non mang tiếng hót mơ mộng

Lảnh lót điều gì?

Neo thả theo gió bay lên

Em đến bên chiếc bàn nhỏ

Căn phòng bời ngợp cảm giác khai mở

Nụ hôn đầu lần về ướm thử

Đo nỗi nhớ dài rộng bao nhiêu

 

Một lần thôi

Một lần thôi

Không là tro tàn quá khứ

Anh – mặt trời nồng nhiệt hiện hữu

Cạn em vào trang giấy thơm tho.

Nhà thơ trẻ Trần Ngọc Mỹ

KHI ỐM

 

Ánh nắng không đủ làm mình vui

Đàn chim líu ríu những ê a vô nghĩa

Khi ốm, nhìn đâu cũng hờn tủi

Ngày xanh xăm lơ lắc khoảng buồn

 

Lúc ấy  chỉ thèm một cái ôm

Gương mặt người thương chảy về theo tưởng tượng

Lòng mình như hố thẳm

Chất chồng ký tự mênh mông

 

Khi ốm, nhìn trời màu hư vô

Sợ những bờ bãi ồn ào lộ cộ

Đắp chăn thiêm thiếp giấc ngủ

Tóc vò nhàu trên gối ngổn ngang

 

Mình thừa nhận mình mềm yếu, nhiều khi

Hóa sương khói mỏng manh giữa thành phố lạ

Nhìn cánh hoa tơi tả sao mà xa xót quá

Như nhan sắc đàn bà chìm xuống đáy mùa thu

 

Khi ốm, người ta dễ vẩn vơ

Nghĩ những điều bình thường không nghĩ

Mây bay tan tác phía trời vần vũ

Gió chạm khẽ

Đã vỡ òa thành mưa

 

TÍM GỌI

 

Cà phê thơm mùi phố núi

Gõ ngày lên áng mây bay

Người có muốn cùng em về nơi này để chung vui

Xa con đường bùi bụi ngút gió

 

Lang Bian trinh nguyên dịu dàng vạt cỏ

Đau thương ngày cũ qua rồi

Phượng nở bung biêng khắp triền đồi

Ngôi nhà điểm trang thềm hoa nắng

 

Này người,

Về đây cùng  em tan chảy vào hồ Xuân Hương xanh màu tĩnh lặng

Tình yêu trôi trên thác ghềnh

Hàng phi lao bá vai nhau thành rừng

Đất rủ rỉ ru tình phiêu lãng

 

Muốn bên người nhấp ly rượu nồng Đà Lạt

Dụ nỗi buồn bật gốc

Từng ngày chầm chậm đơm hương

Phố núi mở ra lấp lánh vạn cung đường

Mỗi sáng đàn chim nhả lời mật ngọt

Mưa một góc trời

Tim tím

Em say!

TRẤN NGỌC MỸ

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *