Trúc Thanh tìm lại niềm tin

VHSG- Cho đến bao giờ/ ta không còn sợ bình minh/ Nhìn hạt mầm vươn lên mà cảm ơn giọt sương rụng xuống/ Dám nhìn ban mai và nói lời cảm ơn một vì sao đến muộn/ Để ta tin trái tim vỡ hôm nay còn có thể vá ai lành lặn một tâm hồn

Nhà thơ trẻ Trúc Thanh

BÀI THƠ VIẾT TẶNG CHA

 

Mang hình hài của cỏ cháy đồng khan

Nên “con đừng trách cha sao chẳng dịu dàng như mẹ”

Bởi quen tính nói năng không nhỏ nhẹ

Nhưng dẫu nặng lời đâu phải chẳng thương con

 

Bao nhọc nhằn làm thân thể héo hon

Cha gánh đời con lê đến mòn năm tháng

Tóc nhuốm màu mây mồ hôi cũng cạn

Cha được gì ngoài những đứa con xa

 

Cứ miệt mài năm tháng với thi ca

Bất chợt nhận ra có bài thơ chưa viết

Con muốn nói ra dẫu vạn lần đã biết

Nhưng tiếng yêu thương vẫn nghẹn cứng nơi lòng

 

Xin một lần nguyền rủa những mùa đông

Đến làm chi để vết nứt dưới chân cha rướm máu

Con xin lỗi vì có lần khờ khạo

Không kịp nhận ra đôi tay chai sần là minh chứng một tình yêu

 

Con nhìn cha, cha nhìn nắng rụng cuối chiều

Tóc đã bạc vì đội hết những nhọc nhằn sương gió

Chân cha nứt để đổi cho con đôi bàn chân son đỏ

Và đôi tay sần… Bởi những nhọc nhằn cha nhặt hết thay con

 

Cha ơi…

Tháng năm đi mà vất vả hãy còn

Con đã lớn sao gánh nặng đời cha không nhẹ lại

Vì những đứa như con cứ muốn khờ hoài dẫu trăm lần có dạy

Dẫu giữa đường đời, vấp ngã là bài học để khôn ra

 

Bài thơ này con viết tặng cho cha

Bằng ngôn ngữ trái tim, bằng tấm lòng rất thật

Con không giận mình khi đối diện cùng cha thì những yêu thương chỉ còn tiếng nấc

Không phải cha thiếu dịu dàng mà vì cha đã dạy con những lời chân thành để ánh mắt nói thay

 

Nếu mẹ mang con trong bụng chín tháng mười ngày

Thì cha mang con suốt cuộc đời trên tấm lưng gầy yếu.

Nếu mẹ thương con bằng những lời êm dịu

Thì cha thương con bằng sự thấu hiểu trong tim

TÌM LẠI NIỀM TIN

 

Cho đến một ngày

nhìn con đường ta bước hôm qua

Và chỉ dám nhắc lại những trái ngang của chính mình bằng một câu ví dụ

Đâu thể nói nhiều hơn lời tự thú

Không dám để niềm tin lạc đường đi quá sự hoài nghi

 

Cho đến một ngày

ta không còn tin rằng sẽ nhận về hạnh phúc từ những thứ cho đi

Có phải thế gian thường mang trong người một trái tim thiếu thốn?

Phải xếp bao lâu mới gọn gàng những ước mơ bừa bộn?

Lặng lẽ bước qua nơi chẳng phải để cho mình

 

Cho đến bao giờ

ta không còn sợ bình minh

Nhìn hạt mầm vươn lên mà cảm ơn giọt sương rụng xuống

Dám nhìn ban mai và nói lời cảm ơn một vì sao đến muộn

Để ta tin trái tim vỡ hôm nay còn có thể vá ai lành lặn một tâm hồn

 

CÔ ẤY… ỔN!

 

Cô ấy đã luôn nép mình phía sau nụ cười cay đắng

Đôi bàn tay lạnh áp vào lồng ngực ru mảnh hồn đau từng chẳng chịu vâng lời

Có những lần nước mắt trộm rơi

Sợ mang tiếng yếu mềm nên lén lau thật vội

 

Đâu phải bờ môi muốn run lên phút giây nông nổi

Lần vấp ngã hôm qua đã dạy con tim thôi nhịp đập ngang tàng

Cô quen rồi dù chẳng muốn đa mang

Chỉ thương lấy một nụ cười vẹn nguyên luôn phải đầu hàng nghịch cảnh

 

Cô nghiền nát nỗi đau ra trăm ngàn mảnh

Rồi lại âm thầm xếp tất cả vào thơ

Thôi…

Quá khứ ngủ đi

Mai nắng lên cô hong lại chữ ngờ

Để đừng phải thốt ra: nếu ngày ấy giá như… thì bây giờ có lẽ….

 

Xin một lần thôi được bước chân mạnh mẽ

Để bước qua nhau mà không bị xé lòng

Cô từng buộc mình dùng hai tiếng cảm thông

Không phải sợ kết thúc nỗi đau mà cô sợ trái tim tật nguyền lại va vào những bão giông kế tiếp

HẠN

 

Tôi biết viết gì cho cuộc dầu dãi hôm nay

Khi những giọt mồ hôi không đủ tưới xanh cây lúa

Nhìn con sông vắt ngang dãy đồng phơi cuộc tình góa bụa

Đám lục bình khát cháy chuyến lênh đênh

 

Quê mẹ ơi! Nắng táp xém nửa hồn

Trông chiều nghiêng ai ngồi bên bậu cửa

Thương lọn tóc gió sương hằn quá nửa

Tay mẹ gầy, mùa hạn bỗng gầy thêm

 

Đồng giận gì chưa kịp chín đã khô?

Con ếch năm nay không gọi bạn tình oạp oạp

Mấy giọt sương đã tan trước khi chạm đất

Cha đăm chiêu khói thuốc cũng xù xì

 

Tôi tựa vào cơn khát của dòng sông

Viết cho miền Tây quê hương đôi dòng mà nghe thơ còn trơ hơn đất nẻ

Đâu đã là thu vội gì cây đỏ lá

Mẹ nhìn trời… đám mây nào kênh rạch được hồi sinh?

 

RÓT ĐẦY THÁNG BA THƠ

 

Mặc ai bước hướng đời xanh ồn ã

Chị trở về ôm đồng quạnh khô trơ

Thương bụi cỏ ngáp tháng ba hoạn nạn

Sông lạc nguồn muối sát hạt phù sa

 

Ngày hai bữa dọn đầy mâm cô quạnh

Chị một mình ngốn hết những suy tư

Tủi và tủi, ngó qua nhìn lại tủi

Ôm con khờ nghe môi nóng… dường như…!

 

Thương cuống rạ chết khô còn bám đất

Con ve sầu lột xác vẫn ôm cây

Bắt chước mẹ quang gánh đời chật vật

Tình dẫu vơi vun đắp nghĩa cho đầy

 

Chị thả tiếng ru giữa mùa chang chang nắng

Con mơ gì nụ biếc hé môi thơm

Nghe hạnh phúc phả đầy trong hơi thở

Dòng thơ tràn chị tưới tháng ba oi

TRÚC THANH

(TIỀN GIANG)

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.