Trương Đăng Dung một bóng giữa trời chiều

VHSG- Vốn là nhà nghiên cứu văn học hàng đầu, Trương Đăng Dung còn được biết đến với tư cách nhà thơ khi bất ngờ trình làng tập thơ Những kỉ niệm tưởng tượng năm 2011 gây ấn tượng mạnh mẽ bằng một thi pháp mới lạ với một năng lượng thơ kết tinh mấy mươi năm. Và chỉ bằng một tập thơ ấy ông đủ xác lập vị trí riêng khác biệt trên thi đàn. Đó là điều mà không phải đời thơ nào cũng đạt được. Sau đây là 5 bài thơ mới nhất của Trương Đăng Dung mà nhà thơ vừa gửi đến VHSG, xin trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc. (PH)

Nhà thơ Trương Đăng Dung

Như thể

 

Như thể bị ném ra từ các hố đen

những cơn bão tìm nơi ẩn náu

rồi giành lại quyền uy

trên đổ nát.

 

Như thể bị khước từ sức mạnh

trí năng trở nên bất lực

mọi lí giải

chống lại điều lí giải.

 

Như thể chỉ có thời gian hiện tại

không quá khứ, tương lai

bắt đầu trong kết thúc

sống như là thói quen.

 

Như thể mỗi lần ta khép cửa

thế giới phân đôi

thực tại ở ngoài kia

ảo ảnh ở trong này.

 

Như thể nằm im nghe điếu văn

người chết mỉm cười an ủi:

vậy là tôi

cũng dự đám tang mình

 

Độc thoại

“Đầu tôi cứng và trơn
Thượng Đế làm sao ngự?”
(Tô Thùy Yên)

1.

Có phải mỗi người trải nghiệm thực tại của Đấng Toàn Năng theo cách của mình? Tôi tìm kiếm cái không thể thấy, vì mục đích và hiểu biết của tôi không đồng hành cùng một hướng, chúng bị ngăn cách bởi những bức tường bất khả thấu.

2.

Có phải Người vừa ở trong tôi vừa vượt trên tôi, Người không phải là thực tại khách quan mà là sự hiện diện của Quyền uy huyền bí vượt trên mọi danh xưng, hiện hữu?

3.

Có phải nỗi sợ cô đơn và bất lực đã ngăn cản Người trở thành một thần tượng, một thực tại bằng xương bằng thịt, trực tiếp đối mặt với những đau thương, ai oán của kiếp người?

4.

Có phải Người thất vọng trước các tạo vật của mình, với màu da và chính kiến khác nhau, đang ngày đêm tìm diệt lẫn nhau, máu máu xương xương vung vãi mặt đất này. Tội ác nhiều hơn nước, Đại hồng thủy quét trôi sao hết được?

5.

Có phải Người xem tôi là kẻ xấu xa, dám yêu những tạo vật xinh đẹp mà Người tạo dựng? Cảm ơn Eva, người của Khởi nguyên và Khai sáng: tội Tổ Tông đã giúp tôi bừng ngộ trước vẻ đẹp ân ái nồng nàn có ở Vườn Địa Đàng từ thuở ấy.

6.

Có phải ngọn lửa cũng là một thực tại huyền bí? Tôi chỉ có thể cảm nhận hơi thở của lửa khi yêu mà không thể hình dung về bản tính của lửa khi đã tắt.

7.

Có phải đã đến lúc lửa cũng cần nơi ẩn náu?

8.

Thế gian đang ngập tràn nước mắt. Xin cho tôi sức mạnh để có thể nuôi giữ đốm lửa cuối ngày trong trái tim này như một niềm tin.

Hà Nội, 8.2019

 

Đọc lại Dostoevsky

 

Ông tìm bản diện của mình

qua cái ác

qua cái thiện

qua khổ đau kiếp người.

 

Không chỉ có cái ác

Không chỉ có cái thiện

Không chỉ có khổ đau

 

Có Đức Kitô

trong mỗi con người,

có Tự do,

dẫn đến cái ác

dẫn đến cái thiện

dẫn đến khổ đau.

 

Con đường phân đôi

qua vực sâu

 

và lửa

Hai chuyến tàu

 

Hai chuyến tàu cùng số hiệu

không cùng giờ xuất phát.

 

Không ga đi

không ga đến

con tàu như nỗi cô đơn của bóng đêm

di chuyển.

 

Không hành khách

không cửa sổ

con tàu như ký ức của mùa thu

đóng hộp.

 

Rồi một ngày tàu anh kiệt sức

nằm im trên cánh đồng

những toa tàu bỏ không

đầy bụi.

 

Rồi một ngày tàu em đến

tiếng còi nghe như tiếng côn trùng

những toa tàu bỏ không

đầy mối.

 

Bóng ai thấp thoáng

tóc trắng ngang trời.

 

Bà và cháu

(Cho Châu Linh)

 

Bà ôm cháu ngồi trên sân thượng

phía chân trời

không có cánh cò bay.

 

Bà nựng cháu

cháu nhìn bà cười

gương mặt ba tháng tuổi

soi vào gương mặt sáu mươi.

 

Bà hôn lên trán cháu

cháu nhìn lên tóc bà

tóc xanh ba tháng tuổi

tóc bạc bà sáu mươi.

 

Xem đường chỉ tay cháu

bà nhìn cháu mỉm cười

bàn tay ba tháng tuổi

trong tay bà sáu mươi…

 

Hai bà cháu ngồi trên sân thượng

một bóng giữa trời chiều.

Hà Nội, ngày 09.9.2019

TRƯƠNG ĐĂNG DUNG

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *