Truyện ngắn Tạ Ngọc Điệp: Những bức thư cũ

1.

Chiếc ô tô đời mới màu xám bạc đậu trước ngõ. Linh, con dâu bà Hà gọi với vào “mẹ ơi, mẹ có khách”.

– Xin lỗi, cô là, cô….

– Ừ, chào Linh, cháu nói khẽ thôi.

– Chào chị Hà, em là Mai Anh, người làng Đông.

– À, cô Mai Anh, con cụ đồ Mống, sao cô tìm được đến đây, mời cô vô.

– Em xin phép thắp cho anh nén hương.

– Ôi, đã vào tận đây thì thư thả đã, cô đi công tác ư?

– Vâng, em có đợt công tác trong này, biết tin muộn quá, đột ngột quá chị ạ.

– Cám ơn cô, nhà tôi phúc phận mỏng, trở bệnh hôm trước, hôm sau đi luôn.

– Dạ.

Người đàn bà mặc váy đen, tay bật lửa tanh tách rồi trong phòng vẳng ra hai tiếng sụt sịt, tiếng của người bị nghẹt mũi, lặng đi trong năm phút. Con tắc kè sống trên mái nhà nhận ra tiếng người lạ kêu lên hai tiếng ‘tắc kè, tắc kè’. Người phụ nữ váy đen vén tóc bước đi, tiếng ô tô nổ êm sau tiếng chốt cửa đóng khít.

Nhà văn trẻ Tạ Ngọc Điệp ở Gia Lai

Linh ngồi trên bậc thềm của một buổi chiều có gió. Tiết trời Tây Nguyên mùa này có đủ vị của cả năm, Xuân, Hạ, Thu, Đông, đôi lúc ẩm ương khuyến mại thêm cơn mưa dịu nhẹ ban trưa. Trên đường đi làm về và cả trước cổng, cây bằng lăng nở một màu tím biếc, bâng khuâng. Mẹ chồng Linh bước ra từ gian thờ, ngồi phe phẩy chiếc quạt kể với Linh. Bà đấy là người yêu cũ của bố mày đấy. Cô ấy giỏi lắm, đã làm đến chức thứ trưởng gì đó, nhưng mà đàn bà, ai chả có trái tim đầy cảm xúc. Chắc không biết chuyện bố, bởi lẽ, nếu biết cô ấy đã vào gặp mặt bố mày lần cuối. Mẹ biết, cô ấy yêu bố mày nhiều lắm, có lẽ hơn mẹ. Bà Hà đánh sượt một tiếng thở dài rồi chép miệng, “nhanh quá”.

2.

– Linh, mày bấm cho bố số điện thoại mới gọi đến máy bố lúc sáng sớm với.

– Dạ, tiếng phụ nữ bố ạ, à mà số điện thoại giống ngày sinh của bố ghê.

– À, con ra ngoài đi, bấm lại cho bố nói chuyện.

Từ hàng lang của bệnh viện TW Huế, Linh nghe được tiếng bập bõm. “ừ, anh ổn, chắc nếu không mổ được thì anh về, nhưng chắc là chưa chết đâu, đừng sụt sùi thế chứ”

Bốn giờ chiều, người phụ nữ mặc váy đen ôm bó hoa hồng đỏ rực đặt lên giường bệnh của bố chồng Linh, mẹ chồng vô viện, Linh phân trần vì người bán hàng còn mỗi bó năn nỉ bán hai chục nghìn lỗ vốn để đạp xe về, màu đỏ ấm áp biết đâu sẽ xua được cái mùi lạnh lẽo của bệnh viện. Mẹ chồng Linh mắng Linh, đúng là cô giáo dạy văn, ẩm ương quá, nhưng thôi, có tý hoa cho đỡ nhạt nhẽo, dẫu sao bố mày còn nằm viện dài, cứ nghĩ đến chết chóc, kêu la ở bệnh viện mà quặn thắt, rồi trách trời sao số mảnh. Linh rời ra, tranh thủ chợp mắt, hình dáng người đàn bà mặc váy màu đen thoăn thoắt, mắt nhòe nước, gợi về trong tâm trí Linh.

3.

 Tây Nguyên là máu thịt của tớ, đất Tây Nguyên đã giữ lại bố tớ ở đâu đó trong những cánh rừng già, vị oi nồng của đất bazan ngấm vào huyết quản của tớ, mẹ tớ lớn tuổi rồi, cụ cũng không muốn thay đổi.

– Thông không yêu Mai Anh nữa ư?

– Nhưng tương lai của cậu, sự phấn đấu của cậu phải được ghi nhận ở nơi xứng đáng, ít là hơn tớ.

– Nhưng em cần anh, em yêu anh

 – Em đi đi, tôi bận.

Thông nói rồi ngoảnh mặt quay đi, năm sau nhận tin Mai Anh lấy chồng. Thông cưới Hà, cô hàng xóm đã thay Thông chăm sóc mẹ trong thời gian Thông được cử đi học ở Tiệp Khắc. Hà mòn mỏi trong tuổi trẻ và thanh xuân. Bặt tin bảy năm, mẹ gầy đi và hanh hao, bàn tay bà nắm chặt tay Thông lúc lâm chung, bà trăn trối, đã đợi được đến ngày Thông về, bà đặt bàn tay nhỏ nhắn của Hà vào tay Thông rồi bà nhắm mắt. Tưởng mẹ con tương phùng, qua ngày khó khăn cách trở, ai ngờ sự đời éo le, Thông về nước được ba hôm thì mẹ mất. Trước ban thờ mẹ Thông, Hà đứng lặng im, bảy năm xuân sắc đợi chờ không lời hứa hẹn, không thân phận mọn, mắt Hà trũng sâu. Hà đã coi bà Xuân là mẹ của mình từ ngày Thông nói “anh đi vài năm, cô Hà có gì chạy qua chạy lại giúp anh coi bác, anh sẽ mua quà”. Bảy năm, không một cánh thư đậu lại, Hà vẫn làm tròn nhiệm vụ mà Thông chỉ nói bâng quơ, và quên chọn cho Hà món quà mà mình đã hứa. Đoạn tang mẹ, Thông cưới Hà, sinh liền hai đứa con. Thông động viên Hà đi học trung cấp dược rồi xin làm ở trạm y tế xã. Hà chậm nhưng cẩn thận, chu đáo. Sóng gió, thương trường, chiến trường, chính trị, phe cánh cuốn Thông đi biền biệt, hai đứa con trai cao lớn, phổng phao, giỏi giang mà Thông luôn tự hào là thành quả của Hà hi sinh mấy chục năm còn lại. Thông có chức sắc, có người thưa, kẻ thốt, nịnh nọt, rồi sau cơn say, người mềm nhũn lại đến tay Hà, Hà lùi lũi, năm này qua năm khác. Hết mùi khai nước đái con trẻ thì đến mùi thuốc kháng sinh, javel, cồn y tế, mùi nhớp nháp của những cơn say mà Thông đem về sau những buổi tiếp khách. Hà chẳng biết có yêu Thông không mà vẫn chung đụng với nhau ba mươi năm, cũng có cảm giác đợi chờ nhưng tuyệt nhiên không nghĩ đến li hôn, hay lời qua lại. Vậy nên khi nghe Linh nói tiếng to với Phúc, Hà không hài lòng, tụi trẻ tự do quá, thương mại hóa rồi hiện đại hóa, mọi thứ đảo chiều, xoay mòng mòng hết cả. Ranh giới giữa tự do và thiếu tôn trọng mảnh hơn sợi tóc.

4.

Tôi biết, cô vẫn yêu chồng tôi, dù ông ấy không còn nữa, và ông ấy yêu cô Mai Anh. Khi nhìn vào ánh mắt của cô hôm ở nhà tôi là tôi hiểu tình cảm cô dành cho chồng tôi nhiều biết chừng nào. Tôi biết rằng số phận, thời cuộc, duyên số hai người không đến được với nhau, tôi vẫn luôn tôn trọng cô. Cô giỏi giang, xinh đẹp, thiếu gì người theo đuổi và thậm chí cô có thể dùng điều đó để quyến rũ chồng tôi khi tôi là một bà mẹ lam lũ, quê mùa, nhưng cô đã không làm. Tôi tôn trọng cô và quý cô lắm, kiếp này ông ấy là của tôi, vậy có kiếp sau cô hãy thay tôi làm bạn với ông ấy nhé. Thanh Hà”.

Em rất bất ngờ khi nhận được thư của chị, thấy nét thư tay là em đoán ra chị, bởi vì nét chữ của chị hao hao nét của anh Thông. Đời này, kiếp này, em chỉ yêu anh ấy thôi. Trải qua bao nhiêu biến cố của cuộc đời khi thả mình xuống giường lúc xương khớp rệu rã em mới biết thứ duy nhất trên đời này tồn tại vĩnh viễn là tình yêu. Em đã làm việc như con thiêu thân để quên anh ấy và có vị trí như ngày hôm nay, nhưng em nhận ra, tất cả chỉ là hư ảo chị ạ. Em đã đến thăm anh ấy ở bệnh viện và nói chuyện với bác sĩ ở đó, họ nói bệnh tình anh sẽ không qua khỏi, nhưng anh rất lạc quan, anh nói anh phải sống đủ lâu để bù đắp cho Hà. Bàn tay đầy gân guốc ấy không mảy may nắm bàn tay em thêm lần nào nữa… Nếu có kiếp sau thì em tin người anh ấy muốn sống cùng sẽ là chị, chứ không phải là em. Chị hãy mạnh mẽ nhé, em Mai Anh”.

… Bà Hà lầm rầm khấn rồi hóa vàng những bức thư, khói trắng lượn vòng quanh rồi tỏa ấm gian nhà ngoài, bà Hà thấy mắt mình cay, sống mũi có giọt nước âm ấm gợn nhẹ. Linh bước lên, bà nói, sao dạo này mắt mẹ hay cay quá, cứ có tý khói vào là mắt ầng ậc nước, mày hóa vàng nốt chỗ này cho mẹ, hóa cho cẩn thận vào, đây là thư của bố mày gửi cho người yêu cũ, cô ấy gửi vào lại, mẹ nghĩ là ông ấy đã đọc thuộc, mày hóa cẩn thận kẻo sót chữ, ông về hỏi là mày mang tội. Hôm nay giỗ cô ấy đấy, hóa cho cô ấy cùng nhận với bố mày. Những nét chữ thẳng tắp nằm gọn trên những tấm giấy úa màu, lửa táp đến, cháy ngọt.

Hôm nay, đoạn tang bà nội của con Linh, những bức thư tay còn lại trên ban thờ, trong tủ Linh lấy ra, cẩn thận viết tên của từng người rồi hóa vàng, Linh đốt cẩn thận từng chữ, từng bức, Linh nghĩ nếu họ có đọc nhầm của nhau thì đây cũng chỉ là những bức thư cũ của những người hiền xưa cũ. Họ sẽ làm theo những gì mà trái tim của mình đã từng mách bảo.

TẠ NGỌC ĐIỆP

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *