Văn tế đồng bào tử nạn vì Covid-19

VĂN TẾ ĐỒNG BÀO TỬ NẠN VÌ COVID-19

 

Trời ơi! Quá đỗi sững sờ

Đất hỡi! Vô cùng thảm thiết.

Đất Sài thành ba trăm năm phước địa

Miền Sài đô mấy thế kỷ nhân văn

Bỗng đâu một trận tan tành

Xót thương, kinh hãi, đoạn đành, trái ngang.

Rằm tháng Bảy lập đàn giải oán

Tiết Vu Lan thiết lễ kỳ siêu

Không gì hơn niệm thương yêu

Nguyện cầu dịch bệnh trừ tiêu nhẹ nhàng.

1

Thương những người:

Mang blouse trắng

Theo nghiệp y khoa

Bao ngày thêu giấc mộng Hoa Đà

Mấy năm giữ nếp nhà Tuệ Tĩnh.

Khi gặp cơn dịch bệnh

Nguyện ở mãi tuyến đầu

Bịt kín thân mình ngày nóng đêm thâu

Xa mẹ xa cha gia đình phó mặc

Giữ vững lời thề Hypocrat

Mở lòng học hạnh Mạnh Thường Quân

Cuối cùng nhiễm bệnh gian truân

Tuyền đài thác xuống mịt mùng vì đâu.

Than ôi!

Những ước mơ đỗ đầu thành đạt

Thành lương y cứu thế độ nhân

Chừ ôm mối hận muôn phần

Bên kia thế giới ai cần nữa đâu!

2

Lại thương kẻ:

Tuyến đầu tình nguyện

Phường huyện dân quân

Trực chốt ngày đêm đối phó kẻ bất tuân

Gian nắng sớm chiều ngăn ngừa người truyền nhiễm.

Giúp bao người tẩm liệm

Đưa lắm kẻ hoả thiêu

Kẻ ghét người thương giữ phận hẩm hiu

Dưới búa trên đe một điều nhiệm vụ

Rồi đêm ho sù sụ

Đến sáng thở thều thào

Lò thiêu đồng đội đưa vào

Bữa về tro cốt nghẹn ngào vợ con.

Than ôi!

Phận dân quân ba đồng ba cọc

Nghĩa công thần chín hiểm mười nguy

Suối vàng chừ lặng lẽ đi

Thân mình còn thẹn nghĩ gì người ta.

3

Lại thương kẻ:

Thương gia giàu có

Biệt thự xênh xang

Bả công danh phú quý mơ màng

Niềm kiêu hãnh vinh quang mộng mị.

Tài khoản dư tiền tỷ

Bất động sản còn đầy

Con vi trùng không có mắt ai hay

Bệnh covid chẳng biết ngày mình chịu.

Bình ô-xy chẳng thiếu

Vắc-xin Mỹ có thừa

Tiền tài mua được gì chưa

Chừ treo mạng sống mây đưa suối vàng.

Than ôi!

Sống dành dụm chẳng đem bố thí

Chết để cho người khác giữ xài

Chừ than khóc dưới tuyền đài

Biết ai thấu nỗi niềm này hay chăng!

4

Lại thương kẻ:

Văn nhân nghệ sĩ

Tạp kỹ xướng ca

Ánh hào quang sân khấu lan xa

Người nổi tiếng nhà nhà ngưỡng mộ

Tài mệnh thường tương đố

Nghiệp dĩ lại đa mang

Giọng hát tiếng cười bỗng hết ngân vang

Khúc nhạc câu thơ bàng hoàng chợt tắt.

Khán giả chừ vắng ngắt

Lò hoả chỉ một mình

Tro tàn một nắm buồn tênh

Người đi vào cõi mông mênh ngậm ngùi.

Than ôi!

Phết son phấn mua vui cuộc mộng

Sau ánh đèn trống rỗng hình hài

Cuộc đời một thoáng thu phai

Hoá thân cát bụi còn ai nhớ mình.

5

Lại thương kẻ:

Tiểu sinh ở phố

Gác trọ sinh viên

Mang gạo cơm cha mẹ trợ duyên

Đổi bằng cấp kiếm tiền lập nghiệp.

Công danh còn chưa kịp

Sự nghiệp mảnh tình không

Tiền học tiền phòng trả nợ chưa xong

Bữa đói bữa no chẳng đồng bỏ túi.

Rồi giấc mơ tàn lụi

Dính dịch bệnh nguy nan

Lò thiêu một giấc mơ màng

Mẹ cha chẳng biết, họ hàng ở đâu.

Than ôi!

Tưởng vùi mặt cắm đầu chí dốc

Cũng giảng đường đại học như ai

Người về nhắn với tương lai

Ba sinh hẹn một kiếp mai tương phùng.

6

Lại thương kẻ:

Công nhân lao động

Cuộc sống thợ thuyền

Có cửa có nhà nghề nghiệp tinh chuyên

Đầy đủ vợ con bạc tiền dư dả.

Bỗng đâu trời nghiệt ngã

Lệnh phong toả cách ly

Cả vợ cả chồng họ đến đem đi

Con cái ngác ngơ chuyện gì sẽ tới?

Rồi tuần sau người gọi

Hai hũ cốt đem trao

Rưng rưng nghẹn ngấn lệ trào

Thực đây hay giấc chiêm bao hỡi trời.

Than ôi!

Người mất đã không lời trăn trối

Kẻ còn không kịp đội khăn tang

Không bình hoa chẳng bát nhang

Trần gian cho đến suối vàng lạnh tanh.

7

Lại thương kẻ:

Thị thành kiếm sống

Giấc mộng xa quê

Buôn gánh bán bưng nhiều ít nào chê

Bốc xếp xe ôm chẳng nề cực nhọc.

Mấy tháng trời chóc ngóc

Chẳng có một đồng lương

Chở vợ con ngàn cây số hồi hương

Vượt chốt chặn quyết tìm đường tháo chạy

Lao mình trên xe máy

Bị tai nạn giữa đường

Khi nào một nắng hai sương

Giờ thân gió bụi dặm trường thảm thê.

Than ôi!

Kiếp tha phương não nề cầu thực

Xa mẹ cha làng xóm bạn bè

Ai trêu giấc mộng đêm hè

Tử sinh gió lọt qua khe bẽ bàng.

8

Lại thương kẻ:

Lang thang đường phố

Vé số mưu sinh

Ngày rong rêu khắp hè phố thị thành

Đêm thấp thỏm dưới gầm cầu xó chợ

Có tiền ăn bát phở

Hết gặm đỡ bánh mì

Ngày qua ngày thân phận kể ra chi

Đêm từng đêm hão huyền gì đổi vận.

Rồi phát ho từng trận

Nằm chết ở bên đường

Phận hèn chẳng có ai thương

Lò thiêu đốt sạch dọn đường người đi.

Than ôi!

Một phận người ai bì chó kiểng

Kẻ thành nhân nỡ ví thú cưng

Kiếp sau nếu có tương phùng

Nguyện như gốc bá cội tùng một phương.

9

Lại thương kẻ:

Buôn hương bán phấn

Cam phận bèo mây

Sống mua vui cho cánh râu mày

Đêm chuốc rượu rày đây mai đó.

Tương lai còn bỏ ngõ

Hiện tại sắc hương phai

Bám phố bám phường sương ướt hai vai

Khách sạn vũ trường lầu xanh quán đỏ

Nằm im trong gác trọ

Người đến quấn ni lông

Chất thùng đông lạnh như không

Lò thiêu một ngọn lửa hồng ra tro.

Than ôi!

Kiếp tầm gửi qua đò bến vắng

Phận cát đằng tay trắng khóc than

Nhân gian trót đã hoang đàng

Làm ma dưới chốn suối vàng sướng không?

10

Lại thương kẻ:

Cửa Không Phật tử

Thích nữ ni cô

Vốn rõ thân Ngũ uẩn hư vô

Biết Tứ đại vô thường khó tránh.

Ngày tinh chuyên giới hạnh

Đêm thiền tập kệ kinh

Từ thiện cứu người sống chết xem khinh

Vô ngã vị tha giữ lòng thanh tịnh.

Rồi chẳng may vướng bệnh

Trút hơi thở ra đi

Chẳng tang lễ, chẳng linh di

Đệ huynh Thầy tổ làm gì được đâu.

Than ôi!

Sống đã chẳng mong cầu danh lợi

Chết cũng không kịp đợi nén nhang

Tây phương tâm hướng nhẹ nhàng

Tiện đây xin lập đàn tràng kỳ siêu.

 

Chủng covid gì nhiều quái lạ

Chẳng từ ai tất cả giàu nghèo

Sang hèn gì cũng nhóc nheo

Trẻ già trai gái bọt bèo như nhau.

Luật nhân quả trước sau như một

Bởi tham sân cùng tột ở đời

Chung quy cũng tại con người

Duyên sanh duyên hợp khóc cười bể dâu

Rằm tháng Bảy ai cầu Phật Tổ

Nước từ bi phổ độ quần sanh

Nguyện cho tất cả hương linh

Nương nhờ pháp Phật cõi lành an vui.

 

Thuỳ Ngữ Thất, Vu Lan 2565.

NHẤT THANH THÍCH NGUYÊN HIỀN

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *