Bùi Sim Sim sang sông sáo sổ lồng lặng lẽ

Bỏ lại sau lưng/ mùi hương đêm sâu thắm/ quyện đầy vướng víu cỏ may/ Bỏ lại sau lưng /mà thôi… xác pháo ngập chân ngày /sang sông/ sáo sổ lồng/ lặng lẽ

Ngày sáo sang sông

 

Bỏ lại sau lưng

nụ cười rạng rỡ nắng thuỷ tinh

chiếc lá chao nghiêng, chợt gió

 

Bỏ lại sau lưng

nỗi buồn vô cớ

thở yêu đầu đa mang

 

Bỏ lại sau lưng

lời chim hót lỡ làng

sông chiều nay chao chát sóng

 

Bỏ lại sau lưng

mùi hương đêm sâu thắm

quyện đầy vướng víu cỏ may

 

Bỏ lại sau lưng

mà thôi… xác pháo ngập chân ngày

sang sông

sáo sổ lồng

lặng lẽ

 

Bài thơ không thể đặt tên

 

Biết trái tim chẳng có tội gì đâu

Khi anh không thể yêu em hơn nữa

Biết chuyện chúng mình rồi sẽ thành… tan vỡ

Vẫn bất ngờ, vẫn tiếc nuối, ngẩn ngơ

 

Chẳng muốn tin đâu, anh đã dối lừa

Tình yêu cả tin em trao anh nồng cháy

Chẳng muốn tiếc về thời nông nổi ấy

Em bồi hồi, em vội vã, em yêu…

 

Hãy tha thứ nghe anh, có biết bao điều

Em không thể và chúng mình, không thể…

Sao hôm – Sao mai, cách xa đến thế

Câu thơ này có tới được cùng anh ?

 

Có ích gì đâu biển cứ mãi biếc xanh

Em mãi yêu anh – một tình yêu… không thể!

Nắng quái chiều đang tìm về chốn ngủ

Em bé nhỏ tội tình

Biết trú ngụ về đâu ?!

 

Lời yêu muộn màng

 

Tình yêu đầu tiên anh không dành riêng em

nụ hôn anh trao em không là thứ nhất

em nhận nơi anh trái tim chân thật

 

Ðừng trách em nếu có ghen hờn

ánh mắt buồn xa vắng…

trái tim trung trinh tươi màu giấy trắng

biết những gì thiếu vắng đang đợi em!?

 

Anh đi qua những năm tháng có bình yên ?

em – nguyên sơ màu nắng

đến với tình yêu anh hồn nhiên trong trắng

sợ một ngày gặp bão tố cuồng phong

 

Em thơ ngây run rẩy nép vào anh

gửi trao và trông cậy

em dâng tặng anh tình yêu đầu nồng cháy

và xin nhận nơi anh tình yêu đến muộn màng.

Nhà thơ Bùi Sim Sim

Ảo ảnh

 

Chẳng có gì, chẳng có gì đâu

Ðừng hy vọng, đừng giận hờn như thế

Anh như thế… ôi làm sao có thể

Cơn giông chiều… ngần ngại cuối trời xa

 

Suốt đời anh là giấc em mơ

Như bảy sắc cầu vồng thoáng hiện

Kỳ ảo, lung linh và tan biến

Lời thì thầm… chìm loãng thinh không!

 

Thôi anh cứ vô tình. Thôi em cứ bâng khuâng

Cứ thoảng thốt mỗi ban mai thức giấc

Anh viêm mãn làm sao anh biết được

Cỏ và em thao thức suốt đêm dài

 

Mưa mưa hoài… Vâng! Mưa có hề chi

Em quen đợi, biết rằng anh chẳng đến

Ảo-ảnh-anh trong em luôn ẩn hiện

Cánh cửa im lìm thăm thẳm nỗi không anh.

BÙI SIM SIM

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.