Chùm thơ 1-2-3 Hải Trần: Vẫn còn đây hàng cau dây trầu níu giữ kí ức tuổi thơ

 “Chiều về thăm quê ngoại// Liếp rau xanh, hàng đậu que mơn mởn/ Luống cà đám bắp trổ hoa đung đưa trong gió thoảng// Ánh nắng chiều vàng vọt đậu vương vương trên mái nhà/ Vẫn còn đây hàng cau dây trầu níu giữ kí ức tuổi thơ/ Bất chợt nhớ ngoại, mắt nhòa theo mây trắng…” Tình thương gia đình và tình yêu lứa đôi đã mang lại cho Hải Trần nguồn cảm hứng dồi dào cho những bài thơ 1-2-3 xúc động.

Tác giả Hải Trần

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Không khuyến khích biến thể các loại thơ truyền thống: lục bát, song thất lục bát, tứ tuyệt, ngũ ngôn, lục ngôn, thất ngôn… thành Thơ 1-2-3.

 

Hạ lại về hong nắng mái trường rực lửa phượng hồng

 

Hạ đến… ve kêu… phượng nở…

Những trang sách cuối cùng những mùa thi vội vã

 

Dòng lưu bút viết vội trút tâm tình lưu luyến tuổi xanh

Vòng quay thời gian xoay xoay… cuốn trôn cánh phượng

Tuổi học trò đi qua chỉ ngôi trường còn mãi đợi chờ

 

Đau thương con tim yêu đương

 

Con tim khát khao con tim rung động

Gửi nửa hồn vào nửa thế giới xa xôi

 

Ở phương trời xa người giữ tim tôi vẫn lạnh lùng

Ngày tháng trôi qua trái tim không còn rỉ máu

Chỉ sót lại những thương đau

 

Dòng lệ buồn tuôn rơi em không ngăn được

 

Ngày chia tay bên đường em rơm rớm nước mắt

Những giọt ngắn giọt dài khẽ lăn trên gò má

 

Hàng cây cũng xơ xác buồn héo hắt theo tình ta

Cây trơ trụi, lá vàng rơi rụng lìa cành

Dòng lệ ấy em gieo vào đất… cây giờ hóa đau thương

Chiều về thăm quê ngoại

 

Liếp rau xanh, hàng đậu que mơn mởn

Luống cà đám bắp trổ hoa đung đưa trong gió thoảng

 

Ánh nắng chiều vàng vọt đậu vương vương trên mái nhà

Vẫn còn đây hàng cau dây trầu níu giữ kí ức tuổi thơ

Bất chợt nhớ ngoại, mắt nhòa theo mây trắng…

 

Em bệnh rồi

 

Ngày em vào bệnh viện anh thấp thỏm âu lo

Thấp thoáng bóng ai đi đi lại lại

 

Đêm đau đớn em chập chờn khó ngủ

Anh âu sầu lo lắng canh thâu buồn bã xác xơ

Em gầy gò xanh xao anh lệ rơi thương xót

 

Nhớ em, yêu em

 

Anh bồn chồn thổn thức tương tư

Dòng thời gian trôi trôi anh mang bao yêu thương gởi gắm

 

Ngày nắng hạ

Em vô tình không đến

Anh lặng buồn nhung nhớ mối tình câm

 

HẢI TRẦN

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.