Chùm thơ 1-2-3 Lê Đỗ Lan Anh: Có tiếng còi hú vào đêm tử địa

Những đứa trẻ lặng im giữa vành đai tử địa// Con ngươi tròn xâu vào trí nhớ/ Lưỡi hái tử thần quấn kiếp ly sinh// Mẹ chưa về mái tóc khuất màu tang/ Áo nhọc nhằn che mất chiều len lỏi/ Có tiếng còi hú vào đêm tử địa

Nhà thơ trẻ Lê Đỗ Lan Anh

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

 

Kẻ thi sĩ vứt nỗi đau vào ngục

 

Chiếc lưỡi dài và kẻ đau mang

Câu thơ chuyển dạ phá tuông xiềng xích

 

Bóng tối lặng căm bên ánh chiếu nhạt nhoè

Kẻ gọi vực định mơ xa

Ta vọng tiếng hồn va tiền kiếp

 

Người ăn mày chẻ đôi dòng ký ức

 

Mặt sau những đồng xu sống dậy

Len lỏi hơi thở mượn vay

 

Cảm xúc chợt vùng lên từ khoé mắt

Cơn vĩ mô của sự sống

Cái đói như phân tử từ lăn giữa dòng vô tận

 

Những con bướm trên bức bích hoạ của nàng

 

Một rạng đông rơi từ phía

Đôi cánh nhặt lại bàn tay mất

 

Sự rung động cuối cùng bị chối bỏ

Trong hơi thở của nàng

… vẫy vùng thinh không

Tranh của họa sĩ Nguyễn Quang Thiều

Vệt sáng chiếu qua nóc nhà tôi

 

Những con giun khóc và mấm móc kêu than

Trên cái gá tạm bợ của thi thể

 

Chúng hát bài ca của ngày mai

Nhắm mắt và trao hơi thở cho mặt trăng

Vị cứu tinh chối từ ánh sáng nhoà vào tôi vĩnh viễn

 

Dãy số nối liền những đường biên

 

Cuộc hành hương mang hơi thở nhân loại

Thuyết trình thời gian

 

Nước mắt rước linh hồn gầy guộc

Thai mang sự sống

Nghiệp trùng muôn kiếp những tái sinh

 

Những đứa trẻ lặng im giữa vành đai tử địa

 

Con ngươi tròn xâu vào trí nhớ

Lưỡi hái tử thần quấn kiếp ly sinh

 

Mẹ chưa về mái tóc khuất màu tang

Áo nhọc nhằn che mất chiều len lỏi

Có tiếng còi hú vào đêm tử địa

 

Không tiếng trẻ không nụ cười không người kể

 

Thành phố vắng những linh hồn lưu lạc

Về đâu về đâu con đường xa quá

 

Gió chẳng buồn cho cuộc rước đưa

Những gầy guộc khoác vào vai kẻ lạnh

Thấu hình hài lớp áo mưu sinh

 

LÊ ĐỖ LAN ANH (VĨNH LONG)

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *