Chùm thơ 1-2-3 Lê Kim Phượng: Giờ ta lại phải học cách ngồi yên, giới hạn tầm nhìn

“Thiết lập trạng thái bình thường mới// Quẩn quanh lâu dần thành thói quen cố hữu/ Bất mãn bởi không thể đi xa hơn cái bóng của mình// Trong vòng tròn an toàn bất cập và tù vũng/ Cật lực tập bay, luyện nhảy, bơi, trèo… truy  lùng vượt thoát/ Giờ ta lại phải học cách ngồi yên, giới hạn tầm nhìn”. Đại dịch, giãn cách, không còn thời gian và không gian để xê dịch, con người phải tự “Thiết lập trạng thái bình thường mới” với những “Ý nghĩ đầu tiên khởi tạo mỗi sớm mai/ Hôm nay mình sẽ làm gì?”. Từ “Không gian ảm đạm, bức bối thời Cô vít” của Hà Nội, nhà báo – nhà thơ Lê Kim Phượng đã gửi gắm nỗi niềm qua chùm thơ 1-2-3 đầu tiên…

Nhà thơ Lê Kim Phượng

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

 

Cho những khởi đầu

 

Ý nghĩ đầu tiên khởi tạo mỗi sớm mai

Hôm nay mình sẽ làm gì?

 

Không nhìn thấy những chiếc lồng chim bên hiên hàng xóm

Ta vẫn nghe âm thanh ríu ran nâng bổng không gian

Hối thúc niềm tin: Trong cảnh huống nào cũng hàm ơn cuộc sống!

 

Những bờ đê thương nhớ

 

Xin đừng mặc định cứ bờ đê là cỏ

Trải mướt non xanh ngút mắt chân trời

 

Có bờ đê làm Hà Nội của tôi, ngợp lá hoa tươi

Mùa xuân thênh thang khúc diễm tình trên đường hoa Quảng Bá

Những bức tranh gốm sứ vỗ cánh bay lên tắm nắng sông Hồng…

Lịm vào hoàng hôn Lũng Xuân

 

Ngẩn ngơ lần theo mùi hương ký ức, dai dẳng ấu thơ

Tìm được bụi hoa dành dành bên góc vườn trắng muốt

 

Chiều thả xuống thung ngàn từng hồi chuông da diết

Đàn chào mào tíu tít mở vũ hội trên những tán xoài

Ồ, không hẳn cảnh tiên nào cũng ở chốn bồng lai !

 

Không gian ảm đạm, bức bối thời Cô vít

 

Không còn khái niệm phỏng đoán mùa nào hết dịch

Chiều buông hay nắng hửng đã quên tuần, quên thứ

 

Tờ lịch xả thân cõng những số đếm ca mắc mới

Ý niệm về quãng trôi của thời gian giống hệt phím câm

Giãn cách khiến tim ta cũng phong tỏa,  giam cầm.

 

Thiết lập trạng thái bình thường mới

 

Quẩn quanh lâu dần thành thói quen cố hữu

Bất mãn bởi không thể đi xa hơn cái bóng của mình

 

Trong vòng tròn an toàn bất cập và tù vũng

Cật lực tập bay, luyện nhảy, bơi, trèo… truy  lùng vượt thoát

Giờ ta lại phải học cách ngồi yên, giới hạn tầm nhìn.

 

LÊ KIM PHƯỢNG (HÀ NỘI)

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.