Chùm thơ 1-2-3 Lương Sơn: Ai cũng có trong tâm hồn hình ảnh quê hương

Khi mặt trời mùa thu dần tắt trong chiều// Đoàn địa chất dừng chân dưới bóng những cây sao cao vút/ Bên suối ven rừng quây quần bên nhau bữa cơm ăn vội.// Bỗng nhiên rừng nổi gió. Căng lều bạt giữa canh khuya/ Thức với rừng chờ gió ngớt mây tan, mong một ánh sao/ Để sớm mai lại đi theo đường địa chất tìm quặng mỏ.

Nhà thơ Lương Sơn

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Không khuyến khích biến thể các loại thơ truyền thống: lục bát, song thất lục bát, tứ tuyệt, ngũ ngôn, lục ngôn, thất ngôn… thành Thơ 1-2-3.

 

Ai cũng có trong tâm hồn hình ảnh quê hương

 

Với em, đó là khi ngước nhìn bầu trời cao rộng

Mỗi sớm mai, bình minh loé lên lấp lánh…

 

Và ráng chiều như một nỗi nhớ bâng khuâng cuối ngày

Đang trôi theo những dải mây hồng và cánh chim trời.

Chợt thấy khi ta gặp những gương mặt rạng rỡ của mọi người.

 

Khi mặt trời mùa thu dần tắt trong chiều

 

Đoàn địa chất dừng chân dưới bóng những cây sao cao vút

Bên suối ven rừng quây quần bên nhau bữa cơm ăn vội.

 

Bỗng nhiên rừng nổi gió. Căng lều bạt giữa canh khuya

Thức với rừng chờ gió ngớt mây tan, mong một ánh sao

Để sớm mai lại đi theo đường địa chất tìm quặng mỏ.

Tranh của họa sĩ Hoàng A Sáng

Nhớ những ngày này – tháng Năm và khuôn mặt chiến tranh.

 

9-5-1945 Hồng quân Liên Xô chiến thắng phát xít Đức

Trước đó, ngày 30-4-1945 thất trận tên trùm Hitler tự sát

 

Chín năm sau ngày 7-5-1954 ở Điện Biên Phủ

Tên tướng Pháp Decatries bị quân đội Việt Nam bắt sống

Sự kiện chiến tranh đã định rõ – Vinh quang và Ô nhục.

 

Thay vì lời tỏ tình, em đã hỏi anh.

 

Có phải khi vui, anh chỉ vui một nửa

Bởi anh nói đức tài và năng lực của anh còn nhỏ bé

 

Có phải khi buồn… Nhớ đồng đội anh lại muộn sầu hơn

Bao người hy sinh – tử thi phân huỷ, nghĩa trang không mồ.

Nỗi buồn chân trời đáy bể biết tỏ cùng ai!

 

Người ra đi và người ở lại âu cũng là lẽ thường tình

 

Nhưng không phải thế đâu, sự đời không phải thế

Bao đợi chờ trong xa vời trong nhung nhớ tơi bời.

 

Lại còn nhiều đợi chờ trong tuyệt vọng đắng cay.

Nhưng cao hơn tất cả vẫn là sự đợi chờ xứng đáng

Của những bà mẹ, người vợ Việt Nam khắc khoải đợi người về.

 

 Hồn quê ơi, thương mến người ơi!

 

Lên với phố rồi anh mới nhớ những hàng cau.

Bờ rào dâm bụt, lối đi vào sân cây duối kết cổng vòm.

 

Nhà năm gian, hai chái, tường xây gạch đỏ, mái ngói âm dương

Bãi mía nương dâu chiều hè mát rượi ấm nước chè xanh.

Người quê ngóng người đi xa về,lắng đọng tình quê.

 

LƯƠNG SƠN

(Hội Nhà văn TPHCM)

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.