Chùm thơ 1-2-3 Lưu Minh Hải: Ám ảnh giấc mơ phố mùa đại dịch

Đêm đêm nghe những tiếng thở rất dài/ Hà Nội – Sài Gòn, hai đầu đất nước.// Gối giấc sông Hồng vọng điệu buồn cách li/ mơ tiếng guốc vang phố Sài Gòn – Nguyễn Huệ/ hạ năm này rũ xác những tiếng ve.

Nhà thơ trẻ Lưu Minh Hải

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

 

Giữa hằng hà sa số câu thơ bám vào đâu?

 

Gối đầu vào tâm mẹ thi nhân sinh thành

bám vào đất đời chân thành đừng xa lạ!

 

Khoác tấm áo mình

mang linh hồn mình

neo trú hồn người bằng sợi chỉ đỏ thời gian.

 

Vẫn nghĩ về con đường thơ

 

Quan niệm về thơ và thơ hay đừng mong chung điểm tụ

nếu có duy nhất một điểm chung thì thơ đã chết rồi!

 

Sẽ có người làm thơ bằng tỉ mẩn gọt cắt từng câu chữ

có người chỉ rót chữ ra giấy bằng hồn tự mặc nhiên

thơ luôn vận động giữa đời đa phức điệu.

 

Sài Gòn vọng thuở vàng son

 

Bụi thế thời, bụi đời, bụi lòng người bám phủ

vẻ sáng trong năm tháng đã phai mờ.

 

Ôi! Sài Gòn, ngọc Viễn Đông một thuở

vàng son xưa còn neo giữ trong hồn?

đã xa rồi phía ánh hoàng hôn!

Em ngang qua phố Sài Gòn vào những ngày đại dịch

 

Câu thơ mắc kẹt, nghẹn ứ sau “tấm giấy thông hành”

em rời thành phố này hay trở lại?

 

Con virus hành em hay chính lòng đời gian dối

đừng buồn trách Sài Gòn nhé

lòng anh đau!

 

Ám ảnh giấc mơ phố mùa đại dịch

 

Đêm đêm nghe những tiếng thở rất dài

Hà Nội – Sài Gòn, hai đầu đất nước.

 

Gối giấc sông Hồng vọng điệu buồn cách li

mơ tiếng guốc vang phố Sài Gòn – Nguyễn Huệ

hạ năm này rũ xác những tiếng ve.

 

Miền Đông vọng khúc thương ca

 

Gửi mười năm thương nhớ với ngút ngàn

những con đường hun hút hát tình ca bụi đỏ.

 

Cao su trong tôi khoác linh hồn ẩn dụ

mênh mông mênh mang ám ảnh một đời

miền Đông giờ trong nỗi nhớ viễn khơi.

 

LƯU MINH HẢI

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.